Cùng lúc đó, mẹ cậu
bé đang ở trong nhà và khi nhìn ra cửa sổ, bà hoảng hốt khi thấy con cá
sấu tiến ngày càn gần cậu con trai hơn! Hoảng sợ tột độ, bà
mẹ lao ra, nhanh gấp nhiều lần cậu bé khi cậu chạy đi bơi,
vừa chạy, vừa hét gọi con trai. Nghe tiếng mẹ gọi, cậu phát hiện ra con
cá sấu và bơi ngược trở lại về phía bờ. Nhưng quá muộn, đúng khi cậu bơi
tới bờ thì cũng là lúc con cá sấu đớp được chân cậu! Từ trên bờ, người
mẹ chậm một giây, chộp lấy cánh tay cậu. Và bắt đầu một trận kéo co
không cân sức. Con cá sấu khoẻ hơn người mẹ rất nhiều, nhưng người mẹ
còn quá nhiều tình thương và không thể buông tay.Lúc đó, một bác nông dân đi qua, nghe tiếng kêu cứu vội vã
của người mẹ nên đã vội vã lấy một chiếc gậy to ra cùng chiến đấu với
con cá sấu! Con cá sấu đành thả chân cậu bé ra.Sau hàng tuần, hàng tuần trong bệnh viện, cậu bé đã được
cứu sống. Nhưng chân cậu có một vết sẹo rất to, trông rất khủng khiếp –
bằng chứng của lần bị cá sấu tấn công.Một phóng viên tới gặp cậu bé khi cậu đã hoàn toàn bình
phục. Phóng viên này hỏi cậu bé có thể cho xem vết sẹo được không. Cậu
bé kéo ống quần lên, để lộ vết sẹo cho phóng viên chụp ảnh. Và phóng
viên nọ đã nói rằng vết sẹo này cậu bé sẽ không thể nào
quên!- Không đâu, hãy nhìn tay cháu đã!
– cậu bé nói rồi kéo tay áo lên. Trên tay áo của cậu là một vết sẹo to,
thậm chí còn sâu hơn cùng với những vết cào xước rất đậm và kéo dài do
móng tay của mẹ cậu – khi người mẹ dồn tất cả sức lực và yêu thương đễ
giữ lại đứa con trai yêu quý. Cậu bé nói với phóng
viên:- Chính vết sẹo này cháu mới không
bao giờ quên được! Và cháu tự hào về nó, tự hào vì mẹ cháu đã không chịu
buông tay.Trong cuộc sống những
người cha – người mẹ luôn như thế đấy, họ yêu đứa con của mình bằng cả
trái tim và chấp nhận hy sinh, chấp nhận đau đớn và níu giữ lấy ngay cả
những hy vọng nhỏ nhoi, mong manh nhất chỉ cần đứa con mình được sống,
được no đủ và êm ấm.
Bất cứ người cha, người mẹ nào cũng sẽ không bao
giờ buông tay khi con mình đang ở trong tận cùng hiểm nguy. Nơi bình yên
nhất, chính là trong vòng tay gia đình thân yêu!
Gia đình chính là
nơi bình yên và luôn dang tay che chở ta. Là nơi ta tìm về khi mệt nhòai
trên con đường đời đầy rẫy chông gai.
Tình Người : Tiếng đóng
cửa
Tôi mới
chuyển đến nơi ở mới, cứ gần nửa đêm đang lúc ngủ ngon, tôi bị thức giấc
vì tiếng đóng cửa rất mạnh ở lầu trên và tiếng chân lộp cộp rất khó
chịu.
Nhiều
ngày kế tiếp nhau, vẫn tiếng đóng cửa và tiếng dép vào đúng giờ ấy khiến
tôi không sao chịu nổi.
Mẹ
tôi khuyên: "Thôi con à, chúng ta mới đến, con đừng vội, kẻo làm mất
lòng hàng xóm".
Tôi
đem chuyện ra than thở với mấy người trong xóm. Có người khuyên: "Bà
và chị cố gắng chịu đựng tiếng đóng cửa đó một thời gian. Chắc sẽ không
lâu đâu..."
Rồi
người ấy nói tiếp: "... Nửa năm trước, người cha bị tai nạn xe qua
đời; người mẹ bị ung thư, liệt giường, không đi lại được. Tiếng đóng
cửa đó là của người con. Hoàn cảnh khá đáng thương, xin bà và chị thông
cảm!
Cậu
thanh niên này mới chỉ độ 16 tuổi. Tôi tự nhủ: "Trẻ người non dạ,
cố chịu đựng thôi".
Thế
nhưng, tiếng đóng cửa vẫn tiếp tục xảy ra. Tôi quyết định lên lầu nhắc
nhở.
Cậu
bé mở cửa, hốt hoảng xin lỗi: "Dì thứ lỗi, cháu sẽ cố gắng cẩn thận
hơn..."
Thế
nhưng, cứ khi tôi vừa thiu thiu giấc ngủ, tiếng đóng cửa quen thuộc lại
vang lên đập vào tai tôi như thách thức.
Mẹ
tôi an ủi: "Ráng đi con, có lẽ nó quen rồi! Từ từ mới sửa
được..."
Rồi
khoảng một tháng sau, đúng như lời mẹ nói, tiếng đóng cửa đột nhiên biến
mất.
Tôi
nằm trên giường nín thở lắng tai nghe, tiếng khép cửa thật nhỏ, và bước
chân nhẹ nhàng cẩn thận.
Tôi
nói với mẹ: "Mẹ nói đúng thật!"
Nhưng
tôi bỗng bất ngờ… khi thấy hai mắt mẹ tôi ngấn lệ.
Mẹ
tôi nghẹn ngào nói: "Mẹ thằng bé trên lầu đã ra đi rồi, tội nghiệp
thằng bé, ban ngày đi học, đêm đến quán chạy bàn.
Nó
cố gắng đi làm thêm để kiếm tiền chạy chữa cho mẹ, nhưng rồi bà ấy vẫn
không qua khỏi
Trong
tình hàng xóm, tôi sắp xếp thời gian viếng xác người phụ nữ ấy.
Cậu
bé cúi thấp đầu, tiến đến gần tôi và nói: "Dì! Nhiều lần cháu làm
Dì mất ngủ, cháu xin Dì tha lỗi".
Rồi
cậu nói trong tiếng nấc: "Mẹ cháu mỗi ngày một yếu, nói không được,
nghe không rõ, cháu đóng cửa mạnh để mẹ biết cháu đã về, có thế bà mới
an tâm ngủ, Nay mẹ cháu không còn nữa, Dì ạ..."
Nghe câu chuyện, tôi bỗng cảm thấy như bị ù tai, lệ từ hai
khóe mắt tôi bỗng tuôn trào ra...Tôi thấy mình quả là vô tâm, thiếu cảm thông với hoàn cảnh
của người khác.
Cảm thông là tối cần trong các mối quan hệ và lòng khoan
dung là quà tặng đáng giá nhất trên đời.
Xin Bạn đừng bao giờ khép lại lòng mình,
Cầu mong cho con người chúng ta luôn hướng đến một nhịp
đập trái tim quảng đại, tấm lòng vị tha, nhân ái, vượt qua những suy
nghĩ tầm thường, để mặc lấy tâm tình yêu thương.
Tạo Hóa ban tặng riêng chỉ có ở "Con
Người"...