Trả cho
Xêda và trả
cho Thiên Chúa
(Suy niệm của Lm. Trần Bình Trọng)
Nhóm người Pharisêu trong Phúc âm hôm nay
kết cấu với nhóm Hêrôđê để đưa Chúa
vào cuộc tranh chấp chính trị. Nhóm Pharisêu thuộc giáo
phái của Do thái giáo. Họ hay phê bình chỉ trích những
lời nói và hành động của Chúa, cho rằng Chúa
đi ra ngoài tập tục của tiền nhân. Và Chúa
cũng thường cảnh giác họ, gọi họ là bọn
giả hình vì họ giữ đạo mà thiếu tâm tình bên
trong. Nhóm người Pharisêu lại hậm hực vì
phải trả thuế cho chính phủ ngoại bang là
người La mã. Đây là loại thuế nhân danh, tính theo
đầu người: đàn ông từ 14 tới 65
tuổi, cũng như đàn bà từ 12 tới 65. Còn nhóm
Hêrôđê là những người phò đế quốc La mã
và do đó phò cả chính sách của vua Hêrôđê.
Trước khi đưa Chúa vào tròng, họ tỏ ra
nịnh bợ trước đã như khen Chúa là
người chân thật và không thiên vị (Mt 28:16).
Thế rồi họ đặt câu hỏi
với Chúa: Có được phép nộp thuế cho Xêda
không? (Mt 22:17). Câu hỏi có vẻ đơn sơ, nhưng
ngụ ý của họ lại khác. Nếu Chúa trả
lời có, nghĩa là phải nộp thuế cho Xêda thì
Người sẽ bị coi là phản động và
mất thế giá trước mặt người Do thái
thời bấy giờ vì họ muốn thoát khỏi
quyền lực của vua ngoại bang. Nếu Chúa trả
lời không, nghĩa là không cần nộp thuế cho Xêda,
phe Hêrôđê sẽ tố cáo với nhà chức trách La mã là
chống chính quyền ngoại bang. Chúa biết rõ thâm ý
của họ nên dùng chính đồng tiền nộp
thuế có hình Xêda để giải thích cho họ. Chỉ
vào hình Xêda trên đồng tiền, Chúa bảo họ:
Của Xêda, trả về Xêda, của Thiên Chúa, trả
về Thiên Chúa (Mt 22:21).
Ở đây Chúa phân biệt hai phạm vi
thế quyền và thần quyền. Thế quyền và
thần quyền tách biệt nhau, nhưng có liên hệ
với nhau. Chúa muốn họ cũng vâng phục thế
quyền để duy trì trật tự và lợi ích công
cộng. Thế quyền cũng bắt nguồn bởi
Thiên Chúa như lời Thánh kinh dạy là mọi quyền
bính trên trời dưới đất đều bởi
Thiên Chúa. Trong bài trích sách ngôn sứ Isaia, Chúa đã dùng vua Ba
tư ngoại giáo là Kyrô, người được
sức dầu, để thống trị đế
quốc Babylon, đem dân tộc Chúa chọn trở về
khỏi ách lưu đầy (Is 45:1). Công đồng Vaticanô
II nói về những liên hệ giữa thế quyền và
thần quyền như sau: Tuỳ theo hoàn cảnh và
địa phương, nếu cả hai càng duy trì được
sự cộng tác lành mạnh, cả hai càng phục vụ
lợi ích của con người một cách hữu
hiệu hơn (Gaudium et Spes #76). Dựa vào lời Chúa
dạy thì Thiên Chúa và Xêda, hay nói cách khác, thần quyền và
thế quyền, đều có những đòi hỏi
nơi người công dân. Bằng cách bảo nộp
thuế cho Xêda, Chúa bảo toàn quyền hợp pháp của
Xêda để duy trì trật tự và ích lợi chung cho xã
hội loài người. Mặc dầu là chính phủ
thuộc địa, nhưng trong giai đoạn thuộc
địa đó, chính quyền thuộc địa cũng
cung ứng được những tiện ích nào đó cho
người dân.
Người công dân trách nhiệm thì tuân hành
luật lệ hợp pháp của quốc gia để duy
trị trật tự và lợi ích công cộng. Đóng
thuế là phương tiện giúp chính phủ bảo toàn
an ninh và an sinh xã hội. Chính Chúa Giêsu đã làm gương
trong việc nộp thuế đền thờ để
người khác khỏi vấp phạm, mặc dù cắt
nghĩa theo luật đền thở thì Chúa
được miễn. Chúa bảo ông Phêrô: Con hãy ra
biển thả câu, con cá nào bắt được
trước tiên thì hãy mở miệng nó ra, lấy một
đồng bạc về mà nộp xuất thuế của
Thày và của con (Mt 17:27).
Tuân giữ luật dân sự, Mẹ Maria và thánh Giuse đã
làm cuộc hành trình về Bêlem, để khai sổ nhân danh
theo lệnh hoàng đế Augúttô (Lc 2:1-7).
Việc tuân giữ luật pháp dân dự
giả thiết rằng luật pháp đó dựa theo và phù
hợp với luật Thiên Chúa. Còn khi mà luật pháp dân
dự đi ngược lại luật Thiên Chúa, thì
người công giáo theo tiếng lương tâm ngay
thẳng phải bày tỏ lập trường.
Người công giáo gồm cả hàng giáo sĩ, có hai
quyền công dân: công dân nước trần thế và công dân
nước Trời. Là người công dân của
nước trần thế, người công giáo cần
đóng thuế và tuân hành luật pháp công bình của
quốc gia, xã hội. Ngoài ra dựa theo lời Chúa dạy,
Giáo hội cũng khuyến khích người công giáo,
với tư cách là công dân của một quốc gia, tham gia
vào guồng máy chính trị của xã hội. Tuy nhiên tập
thể Giáo Hội, cũng như hàng giáo sĩ, thành
phần ưu tú của Giáo hội, không chủ
trương tham chính, cũng không đem chính trị
đảng phái vào Giáo hội bởi vì Giáo hội là
một thực thể siêu việt, đứng trên mọi
thể chế chính tri. Giáo hội mang tính chất
trường tồn, còn đảng phái cầm quyền
chỉ có tính chất giai đoạn, nay còn mai mất khi có
việc đổi chủ. Công Đồng Vaticanô II khẳng
định về Giáo hội và thể chế chính trị
như sau: Giáo hội không cách nào bị đồng hoá
với một cộng đoàn chính trị và cũng không
cấu kết với bất cứ hệ thống chính
trị nào vì Giáo hội vừa là dấu chỉ vừa là
bảo đảm cho tính cách siêu việt của con
người (Gaudium et Spes #76).
Khi Đức Thánh Cha Gioan Phaolô II viếng
thăm Mỹ Châu, Ngài cảnh giác một linh mục là thành
viên Hạ viện ở một quốc gia Bắc Mỹ và
một linh mục bộ trưởng chính phủ tại
một quốc gia ở Trung Mỹ rằng nếu muốn
tiếp tục làm linh mục thì phải bỏ việc tham
chính. Hai vị đã tuân theo lời Đức Thánh Cha. Lí do
là vì tham chính là làm chính trị. Mà làm chính trị đôi khi
phải thủ đoạn và ma giáo. Mà ma giáo và thủ
đoạn thì không phù hợp với chức vụ linh
mục. Ngoài ra để thu hút phiếu của nhóm nọ
nhóm kia, linh mục làm chính trị có thể ủng hộ
lập trường nào đó, đi ngược lại
đường lối của Giáo hội.
Là công dân nước Trời, người
công giáo có bổn phận trả cho Thiên Chúa những gì
thuộc Thiên Chúa. Ta trả cho Thiên Chúa bằng việc
thờ phượng, tin yêu mến Chúa và tuân giữ
giới răn Chúa. Ta trả cho Chúa bằng việc góp
của xây dựng, sửa sang và dọn dẹp nhà Chúa. Ta
trả cho Chúa bằng việc tông đồ để
mở mang nước Chúa hầu làm vinh danh Chúa. Ta trả
cho Chúa bằng việc bác ái, phục vụ và giúp
đỡ tha nhân, hình ảnh của Chúa.
Lời cầu nguyện xin cho biết phân
định thần quyền và thế quyền:
Lạy Chúa, con
xin tạ ơn Chúa đã đến dạy bảo loài
người phân định giữa thần quyền và
thế quyền. Xin cho luật pháp các quốc gia
được phản ảnh luật Chúa. Còn những nhà
làm luật chưa nhận biết Chúa, xin cho luật pháp
họ đạo đạt được phản
ảnh luật tự nhiên đã được ghi khắc
trong lương tâm chính trực của họ. Cũng xin
dạy con biết tuân giữ luật pháp công chính hầu
cho trật tự và tiện ích công cộng được
bảo đảm. Và xin dạy con biết tuân hành luật
Chúa để mối liên hệ giữa Chúa và con
được tăng triển. Amen.
|