Chúa Nhật
Truyền Giáo
Hôm nay, ngày thế giới
truyền giáo. Mỗi năm một lần, giáo
hội nhắc nhở con cái mình về vai trò và bổn
phận của người Kitô hữu trong cuộc
sống ở trần gian, đó là sống và làm chứng
nhân cho Tin Mừng, tức là truyền giáo. Vậy
Truyền giáo là gì? Chúng ta phải
truyền giáo như thế nào?
Trước hết, truyền
giáo là gì? Truyền là truyền bá, truyền thông, rao
giảng, loan truyền... Giáo là giáo lý, đạo giáo, Tin
Mừng, Phúc âm của Chúa Giêsu...Truyền giáo là truyền bá
đạo, là rao giảng Phúc âm, là loan truyền chân lý
của Chúa cho người khác hiểu biết, chấp
nhận và tin theo. Đàng khác, truyền giáo còn có nghĩa là
lập những cộng đoàn Kitô hữu trong đức
tin, trong phụng vụ Thánh Thể, bác ái như Giáo hội
mong muốn. Nói khác đi, truyền giáo là "gieo
trồng" Giáo hội vào các dân tộc, các địa
phương, cho đến khi những người trong
địa phương ấy trở nên tín hữu, trở
thành anh chị em cùng một niềm tin vào Chúa Giêsu, thành
một đoàn chiên. Theo ý nghĩa này, truyền giáo không
phải chỉ là truyền bá một số giáo lý, nhưng
là truyền thông sự sống của Chúa cho anh em khác, vì
Thiên Chúa là Đấng hằng sống. Đạo Chúa là
đạo sự sống, là nguồn sống, có khả
năng thay đổi, biến cải những con
người từ không có Chúa trở thành có Chúa, từ
mất Chúa trở thành tìm lại được Chúa.
Truyền giáo theo nghĩa này là truyền sự sống
của Chúa Kitô mà chúng ta đã có sang cho anh em mình, như thân
cây nho chuyển nhựa sống sang cho cành nho. Sau hết,
truyền giáo còn có một nghĩa nữa là củng cố,
tăng cường, huấn luyện đức tin cho
một cộng đoàn, cho các tín hữu, để họ
lại ra đi truyền giáo cho những người khác.
Vì thế hai chiều của việc truyền giáo:
chiều rộng và chiều sâu. Nếu
làm cho những người chưa biết Chúa hoặc
những người biết mà đã bỏ Chúa,
được nhận biết và yêu mến Chúa.
Đó là truyền giáo theo chiều
rộng, là mở rộng nước Chúa và làm tăng thêm
số người thờ phượng Chúa. Còn
nếu làm cho những người đã biết và yêu
mến Chúa được hiểu biết và yêu mến Chúa
hơn, để rồi họ lại tiếp tục làm
những công việc ấy nơi những người
khác. Đó là truyền giáo theo
chiều sâu, vì làm cho nước Chúa được
vững chắc hơn và làm tăng thêm số người
Công giáo sốt sắng, đạo đức.
Do đó, truyền giáo không phải chỉ có
nghĩa là làm cho những người ngoại, lương
dân, những người chưa biết được
biết và yêu mến Chúa, nhưng còn có nghĩa là truyền
đạo Chúa cho cả những người Công giáo
sống trong một họ đạo, một giáo xứ
với chúng ta nữa. Chúng ta phải sống
một đời đạo đức, sốt sắng,
thánh thiện để làm gương tốt cho họ,
để giúp cho họ thêm lòng yêu mến và tôn kính Chúa.
Đó là ý nghĩa của
việc truyền giáo. Và như vậy
tất cả chúng ta đều có nhiệm vụ truyền
giáo. Việc truyền giáo không của
riêng ai và không phải là một việc làm tùy sở thích,
muốn làm hay không cũng được. Nhưng đây là một bổn phận, một
nhiệm vụ bắt buộc. Mỗi
người chúng ta phải coi đây là vấn đề
sống đạo, là vấn đề sống còn của
Giáo Hội và là trách nhiệm của chính mình.
Vậy chúng ta phải truyền
giáo thế nào? Có rất nhiều cách
nhưng nhất thiết phải nhớ hai việc là
cầu nguyện và sống chứng nhân. Cầu
nguyện cho việc truyền giáo là cách thức rất quan
trọng: cầu nguyện cho những người đi
truyền giáo, cầu nguyện cho mọi người
mở rộng lòng sẵn sàng đón nhận ơn Chúa,
đón nhận Lời Chúa. Chúng ta có gương truyền
giáo là thánh Têrêsa Hài Đồng Giêsu, dù ngài không đi đâu
truyền giáo, chỉ ở trong bốn bức tường
dòng kín cầu nguyện cho việc truyền giáo nhưng
Giáo Hội đã tôn phong ngài là quan thầy các nơi
truyền giáo, ngang hàng với thánh Phanxicô Xaviê. Ngài đã sống đời truyền giáo, đã
âm thầm cầu nguyện và dâng việc hy sinh cho công
cuộc truyền giáo. Sống chứng
nhân của mình. Đây là cách truyền
giáo tốt nhất và hữu hiệu nhất, đó là
truyền giáo bằng đời sống tốt đẹp
của chúng ta. Một đời sống đạo
đức, chân thành, cởi mở, bác ái, yêu thương,
chia sẻ là một tấm gương sáng trước
mặt mọi người. Một đời sống
tốt đẹp có sức lôi cuốn hơn những
lời nói hay, vì "Lời nói lung lay, gương bày lôi
kéo". Sống "tử tế" với
mọi người là cách truyền giáo. Sống
"tử tế" là sống vui tươi, sống
lạc quan, sống biết có trước có sau có trên có
dưới, sống lịch sự, sống cảm thông,
sống yêu thương với mọi người,
sống như thế là chúng ta đang góp phần làm cho danh
Chúa được cả sáng và nước Chúa
được trị đến, đó cũng là chúng ta
đang truyền giáo vậy.
Truyền giáo là một nhiệm vụ và
một đặc ân cho mọi kitô
hữu. Chúa Kitô muốn chúng ta đem Tin Mừng vào lòng dân
tộc. Cần đến sự quảng đại, hy
sinh và sẵn sàng của chúng ta, cần đến đời
sống nhân chứng của chúng ta để bày tỏ cho
anh em tình yêu thương của Ngài. Tích
cực tham gia vào công cuộc Phúc Âm hoá mới đó là
thực thi lòng mong muốn của Chúa Kitô.
"Anh em sẽ là chứng nhân của
Thầy tại Giêrusalem, trong khắp các miền Giuđê,
Samari và cho đến tận cùng trái đất" (Cv 1,8). Quả thực, Kitô hữu
là ai? Thưa họ là những người
được Chúa Kitô "chiếm đoạt" (x.Pl 3,12), và vì thế, là người khát khao làm cho
Chúa Kitô được mọi người nhận biết
và yêu mến ở khắp mọi nơi " cho
đến tận cùng trái đất". Chính niềm tin
và yêu mến Chúa Kitô thúc đẩy chúng ta trở thành
những người truyền giáo, những nhà truyền
giáo, những chứng nhân của Ngài.
Lạy Chúa Giêsu,
xin cho chúng con can đảm sống đức tin, tha
thiết bằng lòng yêu mến và dám thực thi Lời Chúa.
Đó là cách thế chúng con đang sống đời truyền
giáo như Chúa mong muốn. Amen.
|