Nếu
cuộc sống thiếu tình yêu?
(Trích trong ‘Cùng Nhau Suy Niệm’ – Lm. Giuse Tạ Duy
Tuyền)
Ở đời có yêu nhau người
ta mới dám hy sinh dành thời giờ cho nhau, mới hy sinh
làm vui lòng nhau. Có yêu nhau người ta mới chẳng quản
ngại ngăn sông cách núi để "Tam tứ núi cũng trèo - Thất bát sông cũng
lội, thập cửu đèo cũng qua". Ngược lại nếu không có tình yêu thì
cuộc đời sẽ không có hy sinh và càng không cần làm
vui lòng nhau. Phải chăng đó cũng là lối
cư xử thiếu tình yêu của con người
đối với Thiên Chúa mà bài tin mừng hôm nay Chúa Giê-su
đề cập đến? Phải chăng lời Chúa
hôm nay là bức tranh tương phản giữa tình yêu
quảng đại của Thiên Chúa và thái độ vô
ơn, bất kính của con người?
Thiên Chúa là chủ tiệc. Thiên Chúa thiết đãi một bữa
tiệc chứa chan hạnh phúc cho con người. Nhưng tiếc thay, con người đã từ
chối lòng tốt của Thiên Chúa. Ngay từ
đầu trong vườn địa đàng, Adam đã
từ chối chung bàn với Thiên Chúa. Ông muốn loại trừ Thiên Chúa. Ông
muốn bước đi theo lối
đi của ông. Một lối đi theo
ý mình. Một lối đi không có Thiên Chúa.
Hậu quả là đau khổ và sự
chết đã đi vào kiếp người. Cũng
từ đây tình yêu của Thiên Chúa theo
đuổi con người suốt dọc dài lịch
sử ơn cứu độ. Thiên Chúa
vẫn tiếp tục kiên nhẫn mời gọi, dẫn
dắt con người trở về trong sự hiệp
nhất với Ngài. Các tiên tri và Chúa Giê-su
đều dùng hình ảnh bữa tiệc để nói
về niềm vui của sự xum vầy bên Chúa và bên nhau
trong hoan lạc hạnh phúc.
Thế nhưng, cho thì nhiều mà đáp
trả chẳng bao nhiêu.
Con người qua mọi thời đại vẫn tìm
nhiều cách để khước từ lời mời
gọi đầy yêu thương của Chúa. Nhiều người vẫn đang tìm cho mình
một lối đi không có Thiên Chúa. Họ muốn
tự hành xử theo ý mình và bắt
người khác theo ý mình. Một thế giới không có
Thiên Chúa chỉ dẫn đến chiến tranh hận thù,
nghị kỵ và kết án lẫn nhau. Một thế giới không có Thiên Chúa sẽ
dẫn đến một nhân loại gồm toàn những
người quá đề cao cái tôi đến nỗi
chẳng ai chịu nghe ai. Đó là kinh nghiệm
đắng cay nhưng đáng tiếc, chẳng mấy ai
chịu sửa sai!
Có nhiều người hôm nay nhân danh
đạo tại tâm để từ chối việc
đến nhà thờ, ngay cả thánh lễ Chúa nhật
họ vẫn dửng dưng xem thường. Họ cho rằng
đạo tại tâm là không cần biểu lộ ra bên
ngoài nhưng họ quên rằng cái tâm đó phải thể
hiện ra bên ngoài bằng thái độ giữ đạo
chân thành, không giả dối, không khoe trương.
Đây là điều mà Chúa Giê-su đã từng nói: "nghe
và thực hành Lời Chúa" mới là điều quan
trọng. Và chính Chúa thêm rằng: "Ai xưng mình là môn
đệ của Thầy trước mặt người
đời, thì Thầy mới xưng nó trước
mặt Cha Thầy".
Có nhiều người viện lý do ghét
người này người nọ để từ
chối việc đến nhà thờ. Họ
cho rằng "tin đạo nhưng không tin người
có đạo". Điều đó có thể đúng,
nhưng không thể "vơ đũa cả nắm"
càng không thể "đánh lận con đen",
Đạo và người có đạo như nhau. Đạo là đường. Người có
đạo đang đi trên con đường đó. Đường ta ta đi. Tại
sao vì một vài người mà mình lại bỏ
đạo? Tại sao ta không tiếp
tục đi để nâng đỡ anh em đang vấp
té trên đường? Tại sao ta không
trở thành bạn đồng hành để giúp anh em sai
lỗi biết sống và thực hành đạo? Xem
ra đó chỉ là nguỵ biện cho thái độ từ
chối thông hiệp với Thiên Chúa của chính mình!
Bên cạnh những người bỏ
đạo còn có những người lấp lửng
nửa vời. Họ
nại vào lý do "có thực mới vực
được đạo". Họ không
đi lễ vì phải lo kế sinh nhau. Lo đồng
tiền bát gạo trước, rồi khi rãnh mới tranh
thủ đi lễ. Họ là những
người thờ thần tài trên cả Thiên Chúa.
Họ say mê tìm kiếm của cải trần gian mau qua, mà
lãng quên giá trị vĩnh cửu là Nước Trời.
Họ là những người sống theo
chủ nghĩa thực dụng. Cái gì có
lợi trước mắt là làm ngay. Họ quên
rằng: mọi sự thế gian này sẽ qua đi, và
những gì họ đã một đời bán mạng
để tìm kiếm cũng thuộc về người
khác. Công việc tìm kiếm danh vọng
của họ chỉ là "dã tràng xe cát biển
đông".
Hình ảnh vị khách đã không mặc
áo "xứng kỳ đức" có thể là chính chúng
ta. Những người
mang danh ky-tô hữu nhưng không có
nếp sống phù hợp với tư cách của
người môn đệ Chúa. Chúng ta vẫn
khoác trên mình biết bao thói hư tật xấu, biết bao
những đam mê lầm lạc. Chúng ta chưa dám
mặc lấy Đức Ky-tô. Chúng ta
không dám sống như lời thánh Phaolo đã từng nói:
"Tôi sống nhưng không phải là tôi sống mà là
Đức Ky-tô sống trong tôi". Vì
thế, cuộc đời chúng ta vẫn đầy
những lầm lạc, gian dối và tội lỗi.
Phải chăng, bài dụ ngôn này là
lời nhắc nhở chúng ta hãy chỉnh đốn
lại lối sống cho phù hợp với tình yêu của
Thiên Chúa? Hãy
nhìn lại tương quan của mình với Thiên Chúa cho
đúng, để có cách sống cho phù hợp. Chúng ta là thụ tạo hãy biết lệ thuộc
vào Đấng tạo hoá. Chúng ta là tôi tớ hãy
sống theo ý của chủ. Chúng ta là môn
đệ của Chúa hãy từ bỏ con người cũ
để mặc lấy con người mới. Con
người của ân sủng không
bị lệ thuộc vào những đam mê thấp hèn làm
mờ lương tri. Chúng ta là con Chúa hãy sống thông
hiệp với Chúa và với nhau để xây dựng
một thế giới hiệp nhất, yêu thương,
thắm đượm tình Chúa tình người.
Ước gì chúng ta luôn biết chọn
Chúa làm gia nghiệp thay cho những phù vân ở đời
mau qua. Ước gì chúng
ta luôn trân trọng tình Chúa để dám dành thời giờ
cho Chúa hơn là lao mình vào những danh
vọng trần gian. Xin Chúa giúp chúng ta gìn giữ nét
đẹp của phẩm giá con người bằng
chiếc áo ân sủng của Chúa luôn gìn
giữ chúng ta trong sạch và tinh tuyền. Amen.
|