PHẦN (III)
CÁC PHÁN QUYẾT CỦA THIÊN
CHÚA
VÀ CÁC LÊN ÁN CỦA HỘI
THÁNH
ĐỐI VỚI MÊ TÍN DỊ ĐOAN NÓI
CHUNG
A
- Phán quyết của Thiên Chúa
trong Kinh Thánh
Dị đoan mê tín, thờ quấy, ma thuật và bói
toán v.v… đã luôn luôn bị Kinh
Thánh (cách riêng Cựu Ước) kết án bằng những
lời nghiêm khắc và hình phạt nặng nề :
Sách Lêvi 19.31:“Các ngươi chớ chạy theo đồng bóng,
đừng tới thày bói mà ra nhơ uế vì chúng. Ta là
Giavê, Thiên Chúa của các ngươi”.
Sách Lêvi 20.6-7 : Thiên Chúa phán : “Người nào chạy theo
đồng bóng... để dâm bôn
[i] theo chúng, Ta sẽ
quay Nhan Ta chống lại kẻ ấy và sẽ diệt nó
khỏi cộng đồng dân nó..., vì Ta là Giavê, Thiên Chúa
của các ngươi.”
Lê
vi 20.27 : “Người
… nào có ma nhập, thần ốp thì phải bị xử
tử…”
Sách Đệ Nhị Luật 18.9-12 : “Anh em đừng học đòi những thói ghê tởm
của các dân tộc (ngoại đạo) ấy: giữa
anh em … không được thấy ai làm nghề bói toán,
chiêm tinh, tướng số, phù thủy, bỏ bùa, ngồi
đồng ngồi cốt, chiêu hồn. Thật vậy,
hễ ai làm điều ấy thì là điều ghê tởm
đối với Đức Chúa…” [ii]
Đoạn Đệ Nhị Luật này nhắc cho
biết là làm những điều ấy là bội giáo,
phản đạo, nghịch mắt Thiên Chúa, chọc
giận Người : “Kẻ
nào làm những điều ấy sẽ là điều quái
gở đối với Giavê”.
Sách
Đệ Nhị Luật 17.3-7 :
Cũng cấm triệt để việc thờ bái các mãnh
lực thiên nhiên được tôn làm thần: như
Mặt trời, Mặt trăng hay toàn thể thiên binh
(bầu trời), ai vi phạm sẽ bị ném đá
chết.
Cũng
xem thêm sách Khôn ngoan 13.1-13, vì quá dài, nên không tiện trích
dẫn ra đây.
Ngôn
sứ Giêrêmia 27.9-10 : “Phần các ngươi, đừng nghe lời các
ngôn sứ (giả), các tay bói toán, giải mộng, chiêm tinh,
phù thủy của các ngươi… Chúng chỉ tuyên sấm
điều dối trá… khiến Ta phải xua đuổi và
tiêu diệt các ngươi”.
Mấy
đoạn Thánh Kinh trích dẫn sau đây tuy không trực
tiếp ra luật cấm đoán, song dưới hình
thức chê bai nhạo báng, cũng đủ nói lên ý
muốn của Thiên Chúa :
Sách
Huấn ca 34.1-7 : Chê các việc mê
tín dị đoạn: “Tin vào
mộng mị thì khác nào bắt bóng và đuổi theo gió…
Bói toán, rút quẻ, chiêm bao cũng đều hão huyền
cả…. Bởi chưng mộng mị đã khiến cho bao
người lầm lạc, họ gục ngã vì hi vọng
vào đó”.
Sách
Giảng viên 9.4-6,10 cũng bảo :
Người đã chết không còn biết gì đến
việc dương gian, làm sao có thể giúp đỡ hay
thi ân giáng phúc cho kẻ sống: “Chỉ
những ai còn sống trong cõi dương gian mới có hi
vọng mà thôi, vì con chó sống thì hơn con sư tử
chết…. Người chết chẳng biết gì cả;
họ đâu còn được hưởng điều gì…
bao yêu thương, oán hờn, ganh tị của họ
đã tiêu tan cả rồi, và muôn đời họ sẽ
không được dự phần vào bất cứ
chuyện gì xảy ra dưới ánh mặt trời nữa….
Trong cõi âm ty… không còn hoạt động, không còn dự tính,
chẳng còn hiểu biết, chẳng còn khôn ngoan”.
Ngôn
sứ Isaia 47.11-15 : Qua miệng ngôn
sứ Isaia, Thiên Chúa nhạo báng dân Babylon, đã tin vào
những tay phù phép ma thuật, chiêm tinh, xem số tử vi…
cuối cùng cũng chẳng giúp gì được cho họ
khỏi đại họa: “Đâu cả rồi mấy ông
xem số tử vi, mấy thầy chiêm tinh, mấy kẻ
cứ đến kỳ tân nguyệt (ngày sóc, ngày vọng)
lại báo cho ngươi những gì sẽ xảy
đến? Tất cả hãy đứng lên nào, hãy cứu
chữa ngươi đi ! Này chúng sẽ như cọng
rơm bị đốt cháy, không sao cứu mạng
khỏi hỏa hào, … những kẻ đã làm ngươi
hao sức tốn công, những kẻ đã nuốt
tiền của ngươi từ hồi còn trẻ…”
Cũng
nên biết : Sở dĩ có các luật cấm những
buổi chiêu hồn ma thuật ấy, không phải vì trong
những buổi đó có các kẻ chết đã hiện về
thật. Không có như
thế đâu ! Vì như ta đã xem ở trang 13-17 : Tất
cả những người chết liền bị phán xét
và tùy tội phúc mà tức khắc vào một trong ba chỗ
đã chỉ định, một là lên Thiên đàng, hai là
xuống Hỏa ngục, ba là xuống nơi Luyện
tội, nên đâu còn có thể đi lang thang ra ngoài mà phá
quấy. Vậy thì ai hiện về ? Phải xác
định ngay là các sự hiện về ấy một
là do ma quỉ, hai là chuyện giả trá do các tay sai
của nó bày đặt ra đánh lừa con mắt ta.
Bởi vậy, thực hành các việc gọi hồn
ấy là điều Thiên Chúa gớm ghét.
- Có nhiều người nghĩ rằng : những
điều luật cấm đó trong Cựu Ước,
nay không còn hiệu lực nữa đối với chúng ta
những người sống trong thời Tân Ước.
Đành rằng, có những điều không còn hiệu
lực, vì lỗi thời hay bị vượt quá, nhưng
có những điều căn bản vẫn còn hiệu
lực, bằng chứng là lời Chúa Giêsu nói : “Anh
em đừng tưởng Thầy đến để bãi
bỏ Luật Mô-sê hoặc lời các ngôn sứ. Thầy
đến không phải là để bãi bỏ, nhưng là
để kiện toàn. Vì, Thầy bảo thật
anh em, trước khi trời đất qua đi, thì
một chấm một phết trong Lề Luật cũng
sẽ không qua đi, cho đến khi mọi sự
được hoàn thành.” (Matthêu 5.17-18).
-
Ở đây chúng tôi trích dẫn những luật cấm
này, vì thấy rất
nhiều người tín hữu Công giáo – cách riêng giới
phụ nữ – thường hay yếu lòng mà vi phạm
bởi tin vơ thờ quấy, mê tín dị đoan chỉ
vì không hay biết Thiên Chúa và Hội Thánh ra những luật
cấm nghiêm nhặt :
Do đó, họ vẫn đi nhà
thờ, vẫn đọc kinh, có người còn dự
Lễ, Rước Lễ hằng ngày, vào hội đoàn
này, đoàn thể kia… Nhưng khi gặp nghịch cảnh,
như thất nghiệp, đau ốm bệnh tật, tai
nạn, khổ sở, gia đình lộn xộn v.v…,
cầu xin Chúa và Đức Mẹ một hồi không
thấy (hay chưa thấy) được nhậm
lời, họ bèn chạy đi cầu cạnh tà thần
ngẫu tượng ngoại giáo, bằng cách đi xem
tướng, xem chỉ tay, xem số tử vi, đi
cầu cơ, chiêu hồn, chiêm tinh, bói quẻ, hay dùng bùa
ngải, đặt tượng ông địa, thần tài,
ngay trong nhà hay ở cửa tiệm của họ…
Họ không biết là Thiên Chúa đã
cấm làm tất cả những việc nói trên, vì coi
những việc ấy là ghê
tởm và nghịch mắt Chúa. Xin xem lại vài câu
đã trích dẫn trên kia : Lv 19.31; 20.6,27; Đnl 18.9-12…
Và Giáo Hội Công giáo cũng đã đưa ra
những kết án mạnh mẽ quyết liệt
những việc ma thuật, mê tín dị đoan ấy
như sẽ xem dưới đây.
Những ai làm những việc đó
đã phạm tội trọng
nghịch điều răn thứ nhất : "Thờ phượng
một Thiên Chúa trên hết mọi sự." (Đnl
6.4-5; Mt 22.37-40).
Và đừng nghĩ rằng làm những việc
ấy là không sao ! Hãy nhớ lại lịch sử dân Israen
ngày xưa, chính vì họ phạm những tội tầy
trời ấy mà Thiên Chúa nổi cơn thịnh nộ
đánh phạt khủng khiếp nước mất nhà tan,
lưu đày viễn xứ ! Ngày nay, phạm những
tội quái gở ấy có dám chắc là không bị mang
họa ?
Hãy nghe mấy lời Thánh kinh này :
7 “Chúng nói rằng :
“CHÚA đâu có thấy,
Thiên Chúa nhà Gia-cóp chẳng để tâm !”
8 Này quân đần độn
nhất trên đời !
Bao giờ mới nên khôn, hỡi đồ ngu xuẩn ?
9 Đấng từng gắn
đôi tai, há lại không nghe ?
Đấng nặn thành cặp mắt, chẳng lẽ không
thấy ?
10 Đấng sửa trị muôn
dân, lẽ nào không phạt ?
Đấng dạy dỗ con người mà chẳng
biết gì sao ?”
(Tv 94.7-10)
Ngoài bị hình phạt, những ai chạy theo các
chuyện giả trá ấy còn bị Thiên Chúa coi là ngu dại, như
lời Người phán dạy qua miệng tiên tri Isaia
rằng :
"Chúng thật ngu dại… những kẻ cầu khẩn những
thần không tài cứu độ…Ngoài Ta ra không có thần
linh nào cả… Đấng Cứu Độ không
đâu có trừ phi là Ta. Hãy quay lại với Ta
để hòng được cứu thoát … vì chính Ta là Thiên
Chúa, chứ không ai khác nữa" (Is 45.20-22).
Thánh Phêrô
cũng tuyên bố trước Thượng Hội
Đồng Do Thái một chân lý tương tự:
“Ngoài Đức Giêsu ra, không ai đem
lại ơn cứu độ ; vì dưới gầm
trời này, không có một danh nào khác đã được
ban cho nhân loại, để chúng ta phải nhờ vào danh
đó mà được cứu độ.” (Cv 4.12)
Chúa
bảo họ ngu dại, chẳng sai chút nào : Mất bao công
sức, tiền của, chạy theo cầu cứu
những kẻ phỉnh phờ gạt gẫm, mà có
được gì đâu, nếu có được gì thì
cũng là tình cờ may rủi, vì: “Đấng Cứu Độ không đâu có trừ
phi là Ta.” Chưa hết, đã ngu dại mà còn nguy
hại nữa. Cứ thử nghĩ mà xem, trong phạm
vi thần thánh, ngoài Thiên Chúa, Đức Mẹ và các thánh,
chỉ có loài ma quỉ, ta vừa nghe sứ ngôn Isaia nói
rồi đó: “Ngoài Chúa ra không
có thần linh nào cả”. Khi người ta không
chạy đến cầu cứu với các Đấng
tốt lành thánh thiện sẵn lòng thương giúp, mà
đi cầu cứu các thầy pháp, thầy bói, thầy
chiêm, tướng số v.v.. thì đúng là cầu cứu
với ma quỉ, mà những kẻ đó là tay sai.
Có
điều khó hiểu là tại sao có những tín hữu
thú nhận rằng biết những chuyện đó là
giả trá mà họ lại cứ đâm đầu vào ? Phải
chăng là họ bị bùa mê thuốc lú ? Đúng
vậy, Thánh kinh viết : Những tay sai của Satan
cũng có thể làm được cả phép mầu, dấu lạ, điềm thiêng, ta
nhớ lại khi ông Môsê và Aharon vào trước mặt vua
Pharaô nước Ai Cập, và làm những phép lạ
để buộc vua trả tự do cho dân Do Thái : “Ông
A-ha-ron ném cây gậy của mình xuống trước
mặt Pha-ra-ô và bề tôi của vua : gậy hoá thành
một con rắn to. Pha-ra-ô cũng triệu các hiền
sĩ và pháp sư đến ; và các phù thuỷ Ai-cập
cũng dùng phù phép của mình mà làm như vậy : mỗi
người ném cây gậy của mình và gậy hoá thành
một con rắn to….Ông A-ha-ron giơ gậy lên và
đập nước sông, trước mặt Pha-ra-ô và
bề tôi của nhà vua. Tất cả nước sông
liền biến thành máu. Cá dưới sông bị chết,
sông ra hôi thối, và người Ai-cập không thể
uống nước sông được nữa ; trong cả
nước Ai-cập, chỗ nào cũng có máu.
Nhưng các phù thuỷ Ai-cập cũng dùng phù phép
của mình mà làm như vậy.” (Sách Xuất hành 7.10-12, 20-22)
Chúng
còn cho kèm theo “đủ mọi
mưu gian chước dối, nhằm hại những
kẻ phải hư mất, vì đã không đón nhận lòng yêu mến chân lý
để được cứu độ. Vì thế Thiên
Chúa gửi đến một sức mạnh mê hoặc làm
cho chúng tin theo sự dối trá ; như vậy, tất cả những kẻ không tin
sự thật, nhưng ưa thích sự gian ác, thì sẽ
bị kết án.” (2 Tx 2.9-12).
Mấy
lời Thánh kinh này đã trả lời cho câu hỏi trên :
Những tín hữu buông theo những sự dối trá,
phỉnh gạt, đó là những kẻ “không có lòng yêu mến chân lý để được
cứu rỗi”. Vì thế, họ bị một thứ “sức mạnh mê hoặc làm
họ (mù quáng) tin theo sự dối trá” để “bị kết án”, tức
là có nguy cơ phải hư
mất đời đời.
Nhưng,
như trên kia đã nói, cũng phải nhận rằng
nhiều khi các chuyện giả trá ấy lại khéo
ngụy trang dưới lớp áo gọi là “Khoa học”
huyền bí khiến nhiều người thật thà tin
theo. Chẳng phải nhiều lần đã nghe có
người bảo: Tử vi là chuyện khoa học
đấy ư ! Tin vào khoa học thì sao lại có tội ?
Tội
nằm ở chỗ không tin tưởng vào Thiên Chúa, là Chúa,
là Chủ của đời sống ta, không tin vào quan phòng
an bài sắp đặt của Chúa cho cuộc đời ta, mà đi cầu cứu những quyền lực
đen tối để biết trước về
tương lai hậu vận, để nắm bắt và
làm chủ tương lai mình hay của người khác.
Như vậy thì dù tin tưởng vào khoa học, cũng là
tội lỗi!
Còn
nói chi đến những cái do ma quỉ và của những
tay sai của nó bày đặt ra !
Vậy nếu chạy đến cầu cứu ma
quỉ quả thật là chuyện vô cùng nguy hại, dù
nhiều khi không thấy nguy hại xảy ra nhãn tiền nên
không sợ, nhưng chúng ta được Lời Thánh kinh
dạy cho biết rằng ma quỉ vốn ghen ghét loài
người :
“vì
quỷ dữ ganh tị
mà cái chết đã xâm nhập thế gian.”
(Kn 2.24),
thì làm sao nó lại cứu giúp ta
được ? Nhớ lại cảnh nó xúi giục ông bà
nguyên tổ phạm tội, và bởi đó mà không những
ông bà phải chết mà còn cả nhân loại con cháu ông bà
cũng phải chết nữa (St 3.1-19; Rm 5.12). Khủng
khiếp chưa?, Đúng vậy, nó chỉ muốn giết
hại, phá hủy, tiêu diệt. Kinh Thánh đã cảnh báo :
“Anh em hãy tỉnh thức, vì quỷ dữ, thù
địch của anh em, như sư tử gầm thét,
rảo quanh tìm mồi cắn xé” (1 Pr 5.8).
Nhưng
nó rất tinh khôn, nó luôn đem đến những lợi
lộc để nhử mồi, cũng giống như khi
đi câu, người câu cá dùng một mồi thơm ngon
bên ngoài mà giấu lưỡi câu bén nhọn bên trong, con cá
nào tưởng bở, đớp vào, là chết.
Đây cũng vậy, ma quỉ có
thể dùng thầy bói, thầy bùa, thầy ngải v.v… làm
lóa mắt ta bởi vài phép lạ, hoặc nhử mồi
hứa cho ta được vài lợi lộc vật
chất như lòng ta mong muốn, nhưng đó chỉ là
những phép lạ giả, lợi lộc phù vân, rồi sau
này ma quỉ sẽ bòn rút lại cách này cách khác cho
bằng hết, và tình trạng của người tin theo
nó sau cùng sẽ khốn đốn hơn trước. Kinh
nghiệm của nhiều người sa vào tròng phỉnh
phờ gạt gẫm ấy của ma quỉ, đã thú
nhận sự thật đau đớn đó, nên Chúa
bảo ngu dại là vì vậy.
*
Tân Ước cũng gắn bó chặt chẽ với Cựu
Ước mà xác quyết quyền Chúa Tể độc
nhất và tuyệt đối của Thiên Chúa Cha, và sự
cứu rỗi cho mọi người không trừ ai nhờ
bởi Danh Đức Giêsu :
Công vụ 4.12 : “Và hẳn không có ơn cứu độ nơi
một người nào khác nữa. Vì dưới gầm
trời này, không có một Danh (= người) nào khác đã
được ban xuống cho nhân loại để
nhờ vào Danh đó mà chúng ta trông được cứu
thoát”.
1Timôtê
2.3-5 : “Thiên Chúa,
Đấng Cứu chúng ta, Người muốn cho mọi
người được cứu rỗi và
được nhìn biết sự thật. Vì chỉ có
một Thiên Chúa, và cũng chỉ có một Đấng Trung
gian giữa Thiên Chúa và loài người, đó là Đức
Giêsu Kitô.”
Công
Vụ 13.6-11 : Thánh Phaolô
trừng phạt một người làm nghề phù thủy:
“Hỡi kẻ đầy
mọi thứ mưu mô và mọi trò xảo trá, hỡi con
cái ma quỷ và kẻ thù của những gì là công chính,…
giờ đây, này bàn tay Chúa giáng xuống trên ngươi:
ngươi sẽ bị mù… trong một thời gian.”
Lập tức mù lòa và tối tăm ập xuống trên
người phù thủy…
Cũng
Thánh Tông đồ trong thư Rôma 1.22-32 lên án việc
thờ quấy và cho biết do đó mà phát sinh ra hậu
quả là một đời sống luân lý đồi
bại : một lá thư viết từ 2000 năm nay, bây
giờ vẫn hợp thời :
“Họ khoe mình khôn ngoan, nhưng đã
trở nên điên rồ. Thay vì Thiên Chúa vinh quang bất
tử, họ đã thờ hình tượng người
phàm là loài phải chết, hay hình tượng các loài chim
chóc, thú vật, rắn rết.
Vì thế, Thiên Chúa đã để
mặc họ buông theo dục vọng mà làm những
điều ô uế, khiến thân thể họ ra hư hèn.
Thay vì Thiên Chúa thật, họ đã theo những thần
giả ; họ đã tôn thờ những loài thọ
tạo, thay vì chính Đấng Tạo Hoá. Chúc tụng
Người đến muôn thuở muôn đời. A-men.
Vì họ đã không thèm nhận biết
Thiên Chúa, nên Người đã để mặc họ theo
trí óc lệch lạc mà làm những điều bất
xứng, lòng họ đầy bất chính, xấu xa, tham
lam, độc ác đủ thứ; nào là ganh tị,
giết người, cãi cọ, mưu mô, thâm hiểm ; nào
là nói hành nói xấu, vu oan giá hoạ. Họ thù ghét Thiên Chúa,
ngạo ngược, kiêu căng, khoác lác, giỏi làm
điều ác, không vâng lời cha mẹ, không có lương
tri, không giữ lời hứa, không chút tình cảm, không chút
xót thương. Họ thừa biết phán quyết của
Thiên Chúa là : hễ ai làm những điều như vậy
thì đáng chết. Thế mà không những họ cứ
phạm những tội đó, lại còn tán thành những
kẻ làm như vậy.”
Thánh
Tông đồ còn liệt “sự
thờ quấy, ma thuật, phù chú” vào sổ ‘các công việc do tính xác thịt
gây ra” (Galát 5.20-22), nói khác đi, đó là những
việc xấu xa tội ác làm chúng ta mất cơ
nghiệp vĩnh cửu là Nước Thiên Chúa.
ªªª
[i] Đây là một từ
ngữ Kinh Thánh Cựu Ước nói về việc dân Thiên
Chúa quay sang thờ tà thần ngẫu tượng, bị
Thiên Chúa coi là đàng điếm, bất trung, ngoại
tình với Thiên Chúa, vì đáng lẽ chỉ tôn thờ
một mình Người mà thôi, như kiểu “gái chính chuyên
chỉ có một chồng”.
[ii] Tính
cách bao quát của điều luật Thiên Chúa cấm ở
đây cho phép ta kể thêm vào danh sách ấy - mà thời
đó chỉ biết có chừng đó số - những
việc ngày nay bày ra thêm : như bùa, ngải, thư ếm,
và nhập xác..., dù dưới hình thức mạo danh Chúa,
Đức Mẹ, các thánh, thì vốn cũng chỉ là
một thứ bóng ốp, đồng cốt, song
đội một tên mới lạ mà thôi để dễ
bề lôi kéo người có đạo nữa.
|