TỰ MỞ LÒNG RA CHO ƠN CỨU ĐỘ
Ơn cứu độ là một trong những chủ đề lớn của Mùa Vọng. Hôm
nay, một lời mời gọi lớn lao
xuất phát từ Phụng vụ “Hãy dọn sẵn con
đường cho
Chúa, sửa lối cho
thẳng
để Người
đi. Mọi thung
lũng, phải lấp cho
đầy. Mọi núi
đồi, phải bạt cho
thấp; khúc
quanh co, phải uốn cho
ngay; đường lồi lõm, phải san
cho phẳng. Rồi hết mọi người phàm
sẽ thấy ơn cứu
độ của Thiên
Chúa”.
Đây là những lời tuyệt vời.
Đây là lời tuyên
bố về tình
yêu của Thiên
Chúa đối với chúng
ta. Nhưng ở
đây, có thể phát sinh
ra một vấn
đề. Một số người cứ
nghĩ rằng
để được Thiên
Chúa yêu thương, thì
họ phải hoàn
hảo. Họ nói: “Thiên
Chúa không bao giờ muốn gặp tôi
trong tình trạng tội lỗi và bất toàn
của tôi”.
Vì thế, họ nỗ lực trở nên
con người hoàn hảo, nhằm
đạt
được tình
yêu của Thiên
Chúa. Điều này đưa đến hậu quả là họ cứ cố gắng tự mình
xoay sở lấy. Thiên
Chúa khó cứu
độ những người như vậy.
Lần kia, có một tu
sĩ tên là Ambrose. Vốn là một
chuyên gia về đời sống
thiêng liêng, tu sĩ Ambrose rất đòi hỏi trong cách nói chuyện và
suy niệm. Ông
còn là một người rất thông
minh, và chăm chỉ làm việc. Vì
là một con
người ưa sự triệt
để hoàn hảo, nên
ông luôn luôn thích được sắp xếp và kiểm soát mọi sự. Ông làm cho mọi người lóa mắt thán
phục về
năng lực và kiến thức của ông.
Nhưng khi đang ở trên
đỉnh cao
của sự nổi tiếng, thì
ông bị một
căn bệnh ở giai
đoạn cuối làm
cho ông quỵ ngã. Dường như thể sứ mạng của ông
đã kết thúc.
Tuy nhiên, sự việc lại không
diễn ra như vậy. Trái
lại,
chính khi ông trở nên yếu
đuối, và
hoàn toàn không kiểm soát
được mọi sự, thì ông
lại trở nên có
hiệu quả nhất.
Điều này
diễn ra như thế nào?
Ông quyết
định sử dụng
căn bệnh của mình
để tiếp cận với những người
đau khổ khác. Và
nhờ
đó, ông đã quá thành công, đến nỗi chính căn bệnh ở giai
đoạn cuối của ông lại chuyển thành
một giai
đoạn hiệu quả nhất. Trước khi
qua đời, ông
nói “Tôi đã đi theo một phương hướng, thì đột nhiên,
tôi lại bị bắt buộc phải
đi theo một hướng
khác. Nhưng
trong quá trình đó, tôi được học hỏi về bản thân
mình, và về tấm lòng
tốt của người khác,
nhiều hơn là tôi đã từng học hỏi
được trong
suốt những
năm tháng trước
đây của cuộc
đời tôi”.
Và về mức
độ cá
nhân, thì tu sĩ Ambrose đã trải qua một sự biến đổi tuyệt vời. Dường như thể cái vỏ bọc bảo vệ nào
đó đã nứt vỡ ra, và
làm nổi bật lên một con
người thực sự có sức quyến
rũ. Trước
đây, ông là một người có vẻ cô
độc trong
cộng
đoàn. Bây giờ, ông
đã tự đặt mình
vào giữa cộng đoàn,
cùng ăn uống với các
tu sĩ bạn, nhưng cũng đóng góp
một cách
rộng rãi
vào tinh thần của cộng
đoàn, nhờ sự dịu hiền và an
bình mà ông tỏa ra.
Đây là công trình của ân sủng, và
điều này
chứng tỏ sự thật trong
vài câu ngắn sau
đây:
Hãy
rung lên những hồi chuông nào
vẫn còn
có thể vang vọng
được.
Hãy
quên đi sự hiến thân hoàn hảo của bạn.
Trong tất cả mọi sự,
đều có một vết nứt.
Đó
là cách để ánh sáng thâm nhập vào.
Những hoàn
cảnh làm
cho chúng ta mở lòng
mình ra, để đến với
điều mà
Thiên Chúa mong muốn ban
cho chúng ta quả thật lạ lùng.
Khi chúng ta đến với Thiên
Chúa từ trạng thái
đầy
đủ và mạnh mẽ của bản thân,
thì chúng ta đặt Thiên
Chúa sang một bên.
Nhưng khi
chúng ta đến với Thiên
Chúa từ tình
trạng yếu
đuối và có
nhu cầu, là
chúng ta mời gọi Người
đi vào tâm hồn của mình.
Thông qua sự bất toàn
của mình,
mà tâm hồn của chúng
ta được mở ra cho
ân sủng của Thiên
Chúa. Sự bất toàn
của chúng
ta chính là những vết thương thu
hút sự chú ý
của Thiên
Chúa, khiến chúng
ta xứng
đáng được Người thương xót
và chữa lành.
Trong cuộc sống
chúng ta, có một thái
độ quanh
co, hoặc cách
cư xử không
ngay thẳng cần
được chấn chỉnh lại, chúng
ta hãy cố gắng làm
điều
đó. Nhưng
chúng ta không được suy
nghĩ rằng Chúa
sẽ không
đến với chúng
ta, trừ phi
chúng ta vẹn toàn.
Nếu chúng
ta đã hoàn hảo rồi, thì Thiên
Chúa không đến với chúng
ta nữa.
Thiên Chúa đến, bởi vì chúng
ta là những tội nhân
cần
được cứu
độ. Người
đến, bởi vì
chúng ta là những
đứa con bị thương
tích, cần
được chữa lành.
Điều mà
chúng ta cần,
đó là lòng khiêm tốn và sự chân
thành, để tỏ cho Người thấy những tội lỗi và vết thương của chúng
ta.
Có những người nói rằng
chúng ta không nên bộc lộ sự yếu đuối, bởi vì
điều này
không tạo ra
được sự kính
trọng, và
do đó, tốt hơn là nên mang lấy gánh
nặng của bản thân
mình trong sự bí mật. Nhưng chính sự am hiểu về nỗi
đau khổ của cá
nhân, lại càng
làm cho chúng ta có khả
năng cống hiến kinh
nghiệm bản thân
mình, như một nguồn suối
để chữa lành
cho người khác.
Những ai
không che đậy sự đấu tranh
của họ, nhưng biết sống bằng
chính con người thật, nhờ sự trợ giúp của Thiên
Chúa, thì có thể mang lại niềm hy vọng cho
người khác.