MeMaria.org

Radio Giờ Của Mẹ - Giờ Bình An - Giờ Tin Yêu - Giờ Hy Vọng
(714) 265-1512. Email: Kim Hà | webmaster

Mục Lục
Liên Lạc

Vùng Trời Tuổi Ngọc

§ Kim Hà

Con đường Lê Lợi cây cao bóng mát, nơi nổi tiếng là: ”Con đường tình, con đường thơ mộng, con đường hẹn hò, hay con đường áo trắng.” Con đường này là nơi chờ đón, hẹn hò của chàng và nàng. Mỗi buổi chiều, đứng trên đường ai mà chẳng thấy lòng xao xuyến rộn ràng khi từng đoàn nữ sinh áo dài trắng, tóc thề xoã ngang vai, đội nón bài thơ cột dải dây quai nón bằng nhung đen, chân mang đôi guốc mộc, cùng nhau đạp xe đi song song từng đoàn túa ra nơi cổng trường Đồng Khánh sơn màu hồng rực rỡ.

viewsPrint Đọc tiếp 14.04.2006. 07:42

Bài 16: Tu Là Cõi Phúc, Tình Là Giây Oan

§ Kim Hà

“Ma đưa lối, quỷ dẫn đường,
Cứ tìm những nẻo đoạn trường mà đi!”
(Nguyễn Du)

--Mùa hè năm 1964 đến với hoa phượng đỏ rực rỡ trên cây, với tiếng ve sầu kêu ran nghe não nuột, với ánh nắng chói chang được lọc qua rừng cây, với những tập lưu bút ngày xanh được chuyền tay nhau. Bạn bè khóc sướt mướt vì phải xa thầy cô và bạn bè.

viewsPrint Đọc tiếp 14.04.2006. 07:41

Bài 15: Mái Tóc Dạ Hương

§ Kim Hà

“Tóc mai sợi vắn,sợi dài,
Lấy nhau chẳng đặng, thương hoài ngàn năm.”
(Ca Dao Việt Nam)

Ngày tôi còn nhỏ, mẹ tôi thường hay bối tóc cao để lộ cái gáy thanh tao và trắng ngần. Khi nằm trong tay mẹ, tôi thường dí mặt vào tóc mẹ để ngửi hương thơm tho đượm mùi bồ kết thoang thoảng bay ra từ làn tóc mây đen của mẹ.

viewsPrint Đọc tiếp 14.04.2006. 07:39

Bài 14: Tình Yêu Đẹp Như Giấc Mơ

§ Kim Hà

Trong những lần đạp xe đi chơi một cách thong dong và thú vị, An và các bạn tình cờ làm quen với chị Minh. Hôm ấy, chị Minh mặc áo dài màu tím than, đội nón lá và đeo kiếng mát. Từ phía sau, chị đạp xe qua mặt bọn An. Chỉ nhìn thoáng thấy chị, năm đứa con gái cùng để ý và chấm chị ngay.

viewsPrint Đọc tiếp 14.04.2006. 07:37

Bài 13: Một Lần Yêu Thương, Một Đời Bão Nổi

§ Kim Hà

Ở vùng An Cựu, Huế có các nhà ở ngay gần chợ An Cựu là nơi gội đầu chùm kết hay bồ kết cho khách hàng. Họ còn làm móng tay, chân và se lông mặt nữa. Khách cứ việc nằm trên ván ngựa để người ta múc mước chùm kết đã được đun sôi dội vào đầu, xong người ta gãi đầu và kỳ cọ rất kỹ lưỡng, rồi người ta xả nước cho sạch và vắt chanh lên đầu. Gội xong, mái tóc khách trở nên thơm tho và mượt mà. Nội cái cảm giác được người khác săn sóc và o bế mái tóc mình là đã thấy thú vị rồi.

viewsPrint Đọc tiếp 14.04.2006. 07:29

Bài 12: Hạnh Phúc Nào Không Tả Tơi, Không Đắng Cay?

§ Kim Hà

Mùa đông năm ấy rất lạnh. Cái lạnh ngọt ngào và giá buốt căm căm. Mưa cả tháng khôn hề dứt hột, thêm gío Bấc thổi từ các vùng núi hạ Lào về nên lạnh chi lạ. Các bà bán hàng rong được dịp làm ăn khấm khá chỉ vì ai cũng ngại đi chợ ướt át. Nơi xóm An ở thì ngày nào cũng có một bà mặc áo tơi lá, gánh một gánh hàng tới từng nhà trong xóm để mời mua. Trời mưa lạnh buồn thúi ruột mà có một người đến bán hàng là cả xóm bu lại tiú tít cười nói và chen chúc nhau mua hàng.

viewsPrint Đọc tiếp 08.04.2006. 08:55

Bài 11: Một Cuộc Bể Dâu

§ Kim Hà

“Trải qua một cuộc bể dâu,
Những điều trông thấy mà đau đớn lòng.”

(Nguyễn Du)

Năm ấy, bà Tâm chỉ mới vừa ba mươi tuổi. Dáng điệu bà cao ráo và thanh tú. Nét mặt hiền lành, đôi mắt lúc nào cũng buồn vời vợi. Miệng cười có chiếc răng khểnh, hai má lúm đồng tiền làm cho nụ cười thêm phần duyên dáng. Tính tình bà hiền dịu và nhẹ nhàng. Bà ăn mặc rất lịch sự. và nói năng lưu loát. Bà còn thông thạo cả Anh ngữ và Pháp ngữ. Thuở ấy, với những ưu điểm trên, bà là mẫu người đàn bà thanh cao và hiếm qúy. Vì thế có rất nhiều người đàn ông qúy mến và thương yêu bà. Họ tìm cách tán tỉnh và đến gặp gỡ.

viewsPrint Đọc tiếp 07.04.2006. 08:47

Bài 10: Khi Vui Muốn Khóc, Buồn Tênh Lại Cười

§ Kim Hà

Mùa hè năm 1961 rồi cũng trôi qua. Tháng chín đến, An bắt đầu vào học lớp đệ thất (lớp sáu) của trường nữ trung học Đồng Khánh. Bà Tâm sắm cho con hai cái áo dài trắng và ba cái quần trắng để thay đổi.

viewsPrint Đọc tiếp 05.04.2006. 08:40

Bài 9: Huế Với Con Đường Tình Ta Đi

§ Kim Hà

Con đường Lê Lợi cây cao bóng mát, nơi nổi tiếng là: “Con đường tình, con đường thơ mộng, con đường hẹn hò, hay con đường áo trắng.” Con đường này là nơi chờ đón, hẹn hò của chàng và nàng. Mỗi buổi chiều, đứng trên đường ai mà chẳng thấy lòng xao xuyến rộn ràng khi từng đoàn nữ sinh áo dài trắng, tóc thề xoã ngang vai, đội nón bài thơ cột dải dây quai nón bằng nhung đen, chân mang đôi guốc mộc, cùng nhau đạp xe đi song song từng đoàn túa ra nơi cổng trường Đồng Khánh sơn màu hồng rực rỡ.

viewsPrint Đọc tiếp 03.04.2006. 08:35

Bài 8: Cô Đơn Là Bạn, Quạnh Hiu Là Nhà

§ Kim Hà

Cuối năm 1960, ông bà Giao lại đổi nhà qua gần bến Phu Văn Lâu, đối diện công viên Cửu Đỉnh, có chín cái đỉnh đồng. Nhà này ở gần cửa Sập và cửa Ngang, sát bên cạnh một tiệm làm mộc, đóng bàn ghế và giường tủ. Tiệm ấy rất thích vặn máy hát có bài hát “Tà Áo Cưới” của Hoàng Thi Thơ. Vì thế, An đâm ra thuộc lòng bài hát này, dù có thích hay không thích thì nó vẫn phải nghe bài nhạc này rất nhiều lần trong ngày.

viewsPrint Đọc tiếp 03.04.2006. 08:28

<< Tr Đầu < Trước 1 2 Tr Cuối >>