MeMaria.org

Radio Giờ Của Mẹ - Giờ Bình An - Giờ Tin Yêu - Giờ Hy Vọng
(714) 265-1512. Email: Kim Hà | webmaster

Mục Lục
Liên Lạc

Marthe Robin, Một Linh Hồn Ưu Tuyển (4)

§ Kim Hà

9. 1926: Hai linh mục hiệp thông trong một hy lễ.

“Con muốn sáng tạo một điều gì mới và vĩ đại cho vinh quang của chúng ta.”

Hơn lúc nào hết, cô Marthe cảm thấy mình là con gái của Giáo Hội. Cô luôn muốn hoạt động để hiệp thông với linh mục chính xứ của mình. Cô hiểu rằng nhiệm vụ tư tế của người giáo dân có thể được thực thi qua một linh mục thực sư. Bên cạnh các lời khuyên của LM Faure, ngài cảm thấy giáo dân gần gũi với mình, cô Marthe còn nhận các lời khuyên và yểm trợ của các linh mục khác trong vài trường hợp. Nhưng Thiên Chúa đã hứa, khi nói về các công tác của những nhà Foyers, là Ngài gửi cho cô một vị linh mục được tuyển chọn như cô, để cùng làm việc.

Vào ngày 10 tháng 2 năm 1936, LM Georges Finet đến thăm cô Marthe. Ngài là một nhà chuyên môn về Đức Mẹ Maria của giáo phận Lyon, học theo lối giảng dạy của thánh Louis-Marie Grignion de Montfort. Sau ba tiếng phỏng vấn, cô Marthe nói với cha Finet rằng Chúa đã chọn cha để làm”Cha” và là Cha của Nhà Bác Ái Foyer đầu tiên ở Châteauneuf-de-Galaure .

Trong một lần cô Marthe chịu Cuộc Khổ Nạn Chúa Kitô, thì Chúa Giêsu nói với cô rằng:

“Vị linh mục mà Cha gửi đến cho con sẽ không thể làm gì được nếu không có con và nếu ở xa con. Cha muốn cả hai chúng con hãy hiệp thông với Cha trong sứ mệnh mà Cha đã tín thác cho con, cho tất cả các linh hồn mà Cha muốn ban cho con, và cho sự vinh quang của Danh Cha.”

Công tác ấy làm cho cha Finet ngạc nhiên, nhưng làm sao mà ngài không thể nhìn được việc làm của Chúa Thánh Thần trong linh hồn ấy, vi linh hồn này đã khiêm nhường hiệp thông với Chúa và lại còn ở gần Đức Trinh Nữ Maria. Ngài cũng muốn tín thác bản thân mình như một đứa trẻ. Và rồi, với sự đồng ý của Đức Giám Mục và của các bề trên, ngài đến để thành lập một nhà Bác Ái Foyer đầu tiên tại vùng Châteauneuf-de-Galaure, và bắt đầu công tác chăm lo việc tĩnh tâm.

Trong buổi tối đầu tiên của buổi tĩnh tâm, vào ngày 8 tháng 9 năm 1936, LM Finet nghe cô Marthe gọi là “Cha” và cha đã thánh hiến sứ mệnh của mình cùng với sứ mệnh của cô Marthe. Ngài bắt đầu được kêu gọi để tạo cuộc sống siêu nhiên cho các trẻ nhỏ. Ngay lập tức, một gia đình được thành lập chung quanh cha Finet, để cho các tham dự viên nhóm tĩnh tâm có thể đến dự. Sau đó, nhà được xây cất, dù cho đang có chiến tranh, nhưng việc điều hành vẫn phát triển.

“…và thưa Cha, mỗi buổi sáng, khi cha đứng trên bàn thánh, con van xin cha hãy dâng hiến một tấm bánh nhỏ bé là mình con lên Bánh Thánh vĩ đại và thánh thiện để cầu nguyện cho các linh hồn. Để rồi với Chúa Giêsu, qua Chúa Giêsu và bởi Chúa Giêsu, mà Chúa Cha có thể nhận được những lời ca ngợi và vinh quang mà Ngài muốn, và để cho các linh hồn nhận được những ơn huệ mà họ cần.”

“Con đang cầu nguyện liên lỉ và với nhiều tình yêu cho cha linh hướng của con.”

“Lạy Chúa, xin chúc lành cho Cha của con, xin Chúa chúc lành cho những ai mà ngài yêu thương, xin chúc lành cho công việc của ngài, và xin thánh hóa những lời của ngài. Xin chúc lành cho nhà Bác ái Foyer của ngài.”

“Con muốn soi sáng các linh hồn như các Thánh Tiên Tri và các Tiến Sĩ Hội Thánh…Con muốn đi đến khắp nơi trên mặt đất, ở mọi phía, và rao giảng Danh Thánh Thiên Chúa, và trồng cây thánh giá vinh quang của Chúa Giêsu Kitô, Chúa chúng ta. Nhưng một sứ mệnh thì chưa đủ…”

“Thiên Chúa ban cho con mục vụ tông đồ của tình yêu trong đau khổ.”

10. Từ năm 1936-1948: Bền tâm trong khi dâng hiến.

“Để đền tạ, sửa đổi, an ủi, yêu thương… dâng hiến cá nhân con mà không tiếc nuối, và tất cả của con là của Chúa, dành cho những người khác và cho các linh hồn.”

“Thiên Chúa trực tiếp giao phó cho con rất nhiều các linh hồn, con muốn đổ tràn trên họ tình yêu thánh thiện…”

Cô Marthe cảm thấy mình rất gần gũi với công việc của Chúa Giêsu KiTô, Đấng Cứu Thế, Marthe cũng cảm thấy rất gần gũi với Thánh Tâm của Chúa Cha, là “Đấng muốn tất cả mọi người được cứu rỗi và hiểu được sự Thật”. Cô hiểu sự khẩn thiết của sứ mạng hoàn vũ, nhưng cũng như thánh Têrêsa, cô cảm thấy trong tim mình có một niềm ao ước dành cho ơn Thiên Triệu, kể cả việc rao giảng đến tận cùng trái đất. Cô chưa bao giờ dùng các phương tiện nào khác, ngoại trừ những gì mà Chúa Giêsu ban cho cô, đó là chịu đựng đau khổ và thánh giá, dâng hiến trong tình yêu, để hiệp thông với Chúa.

Niềm vui lớn lao của cô là hiểu được rằng những sự dâng hiến vô hình ấy kết thành hoa quả trong Nhiệm Thể của Chúa:

“Sự đau khổ của con được tắm gội trong niềm vui của tình yêu, đó là niềm vui vì đến từ tình yêu, và sự đau khổ ấy có gía trị cứu chuộc cho các linh hồn…Thật là ngọt ngào khi nghĩ rằng, là một thành viên của Nhiệm Thể Chúa KiTô, những nỗi đau đớn và thống khổ của con được hiệp thông với Cuộc Khổ Nạn Chúa Kitô, cùng chung trong sự liên kết thánh thiện.”

Cô Marthe có thể cảm nhận sâu xa về giá trị của các linh hồn, và cô mong muốn cứu vớt từng linh hồn một, bằng cách lôi kéo nhiều linh hồn quảng đại đi theo cô. Cô luôn nói về bình diện của hoàn vũ. Với Chúa Giêsu, cô cảm nghiệm được sự cô đơn của nhân loại làm cho Ngài chịu gánh tội cho chúng ta (như thánh Phaolô). Khi cô biết mình yếu nhược và không xứng đáng, thì cô biết rõ mình đang cùng Chúa Giêsu gánh tội cho rất nhiều người. Như Chúa Giêsu lúc Ngài buồn khổ trong vườn Cây Dầu, cô cảm thấy nỗi lo sợ, buồn sầu, nhưng mỗi lần như thế, cô cố gắng tín thác nơi Đức Trinh Nữ Maria và nơi quyền năng linh mục của người cha linh hướng của cô trong Chúa, ngài luôn hiện diện để an ủi và khuyến khích cô hãy bền chí trong việc dâng hiến, và ngài không ngừng chịu đau khổ trong Thánh lễ.

Cô Marthe thì thầm cầu nguyện dài lâu, và thỉnh thoảng, cô khóc vì đau khổ hay vì tình yêu, cô dâng mọi sự lên Chúa Cha, mà biết rõ rằng cô được hiệp thông với Chúa Giêsu trong hy lễ cầu cho các linh hồn tội lỗi, để cầu thay cho mỗi một người, và đặc biệt là cầu nguyện cho các linh hồn. Cô nài xin Đức Mẹ Maria gìn giữ nước Pháp và toàn thế giới. Cô nài van Chúa Thánh Thần ban ơn lành cho cha linh hướng, cho nhà Foyer, cho các người dự buổi tĩnh tâm, và cho toàn thế giới.

Cô luôn canh tân lời hiến dâng và lời xin vâng với tình yêu, dù cho cô bị ma quỷ tấn công thường xuyên. Chúng dùng mọi phương tiện để làm cho cô nản lòng. Nhưng cô luôn bám sát Mẹ Maria. Cô năng xin Mẹ giúp và cảm tạ Mẹ. Vì thế, cô thường có niềm vui sâu đậm mà quên cơn đau.

“Ở mỗi giây phút của đời sống con, con có một ao ước lớn lao là cứu vớt các linh hồn, tất cả các linh hồn, bằng cách yêu mến Chúa Giêsu mà không bị lo ra, dòng suối trong tim con bị thương đau vì sự bác ái…”

“Bàn tay yêu thương dẫn dắt con một cách dịu dàng đến chiều cao của sự đau đớn, đó cũng là bàn tay bảo vệ và làm cho con mạnh sức, để con chống lại những cuộc tấn công và sự hận thù của kẻ thù.”

(Còn tiếp)

Kim Hà
19/10/06

Đọc nhiều nhất Bản in 19.10.2006. 08:30