MeMaria.org
Radio Giờ Của Mẹ - Giờ Bình An - Giờ Tin Yêu - Giờ Hy Vọng
(714) 265-1512. Email: Kim Hà | webmaster
Danh Sách Các Tu Hội Việt Nam Cần Giúp Đỡ
Get the Flash Player to see this player.
"Tặng Thánh Kinh và Chuỗi Mân Côi cho đồng bào ta"
- Giáo Hội đang chờ đợi những phép lạ trong ngày Lễ Hiện Xuống
- Mười tư tưởng đơn sơ về Nhân Bản và Đạo Đức mỗi tuần (31)
- CN898: Đất Nước Chia Đôi Làm Gia Đình Ly Tán
- CN897: Làm Sao Cứu Các Thai Nhi Khỏi Chết?
- M55: Những Bài Viết Sưu Tầm Về Mẹ
- Bài huấn dụ lễ Ngũ tuần 11-5-08
- Nhớ về Các Nữ Tu nhân Ngày Hiền Mẫu
- M54: Suối Tình Yêu (thơ)
- Nỗi Buồn Hai Lúa!
- Việc làm cản trở ơn Thánh Thần
Marthe Robin, Một Linh Hồn Ưu Tuyển (3)
§ Kim Hà
6. Giai đoạn từ năm 1925-1930: trong bước đi của thánh Têrêsa Hài Đồng Giêsu.
“Từ tu viện thánh thiện, và đặc biệt từ căn phòng bé nhỏ, thánh trẻ Têrêsa Hài Đồng Giêsu đã ban truyền ơn lành cứu độ cho tận cùng trái đất bằng sự hy sinh anh dũng của chị. Đó là lý do tại sao mà Giáo Hội, vốn là Mẹ nhân lành, đã không ngần ngại tặng cho chị tước hiệu là:”Quan Thầy của các xứ truyền giáo”. Giáo Hội còn cho rằng ngài là một vị thánh viên lớn nhất của thời đại này.” (Từ năm 1998, chị được tôn vinh là Tiến Sĩ Hội Thánh).
Tháng 10 năm 1926, vì cơn bịnh, Marthe bị hôn mê bất tỉnh trong ba tuần lễ. Trong cuộc thử thách thinh lặng này, thánh Têrêsa đã hiện ra với cô Marthe trong ba trường hợp khác nhau. Chị Thánh giao phó cho cô Marthe hãy tiếp tục sứ mệnh của chị trên toàn thế giới.
Về sau, cô Marthe nói rằng: “Chị Thánh để lại cho tôi tất cả mọi sự.”
Dần dần cô hiểu rằng là một giáo dân, cô được kêu gọi để dâng hiến đời mình cho một Chúa Giêsu chịu đóng đinh, vì phần rỗi của Giáo Hội và của thế giới.
“Lạy Chúa, tất cả của con là của Chúa; xin Chúa hãy làm mọi sự Chúa muốn trên con, và bởi vì các linh hồn chỉ được cứu thoát bằng sự đau khổ, vậy xin Chúa hãy tiếp tục Cuộc Khổ Nạn Chúa Ki-Tô nơi con.”
Vào ngày 25 tháng 3 năm 1928, đôi chân của cô Marthe Robin trở nên bại liệt. Cô được khiêng trên chiếc giường gỗ, và từ đó, cô không bao giờ còn đứng dậy được nữa. Nhưng cô vẫn có thể thêu thùa với kim chỉ và vẫn còn viết một ít thư từ. Cô bị ma quỷ tấn công mãnh liệt, và tiếp sau đó, cô được có những thị kiến về Đức Mẹ Maria.
Vào tháng 2 năm 1929, bịnh tê liệt tiến đến hai cánh tay và bàn tay của cô. Thế là cô trở nên bất toại. Và cô chỉ biết dâng lên Chúa sự Từ Bỏ chính mình.
“Lạy Chúa, không con không còn gì, không gì là của con nữa. Không còn gì nữa cả. Chỉ có Chúa thôi. Ôi lạy Chúa Giêsu của con! Con xin từ bỏ mọi ước muốn của con mãi mãi, và con sẽ dành bản thân con hoàn toàn cho việc cầu nguyện, đau khổ và yêu mến.”
“Con kết hợp bản thân con với Chúa, con chẳng những thuộc về Chúa mà không bao giờ rời xa Chúa cả. Nếu con có thờì giờ thinh lặng với Chúa thì không gì có thể làm gián đoạn. Con có những giây phút thân mật với Chúa, và cũng là những buổi gặp gỡ với mọi người trên thế giới. Đừng chỉ nhìn vào linh hồn của chúng ta, mà phải nhìn chung quanh và lên trên cao. Công việc của Thiên Chúa trong các linh hồn thật lớn lao… Mỗi linh hồn trên trái đất có thể trở nên một linh hồn được tuyển chọn! Ta phải trải qua sự hy sinh để được loài người yêu mến. Thật là điều cần thiết để con chịu tử đạo để Chúa được các linh hồn yêu mến và trở nên đáng yêu. Như vậy để họ được Chúa yêu thương, và họ làm cho mọi người yêu mến Chúa. Nơi mỗi cái đục và cái búa, con sẽ nói cảm tạ Chúa. Con muốn đổ mồ hôi tình yêu. Xin Chúa hãy ban cho con mạo gai, xin cho tay con chảy máu, cho trái tim con đổ máu, xin cho con đóng đinh trên thánh giá.”
7. Giai đoạn năm 1930: Giống như Chúa Giêsu chịu đóng đanh:
Vào cuối tháng 9 năm 1930, Chúa Giêsu hiện ra với cô Marthe Robin và hỏi cô rằng:
“Con có muốn giống như Thầy không?”
Vào đầu tháng 10, cô thấy Chúa trên thánh giá lại hỏi cô câu ấy một lần nữa. Đó chính là giây phút mà chú rể chọn để kết hợp mật thiết với cô dâu, người mà Chúa biết rằng đã sẵn sàng nhận chịu các vết thương thánh của Ngài trên thân xác, và mão gai trên đầu như là một dấu ấn của tình yêu Ngài.
“Buồn phiền cho kẻ ngoại, đó là sự khôn ngoan của Thiên Chúa.”
Cây thánh giá của Chúa Giêsu KiTô là những dấu thương thánh mà được hiểu là tình yêu.
Chính vì yêu mến Chúa Cha mà Chúa Giêsu chấp nhận chịu chết trên cây thánh giá. Bởi vì Marthe Robin yêu mến Chúa Giêsu, và trong Chúa Giêsu mà cô yêu kính thánh ý của Chúa Cha. Vì thế cô được hướng dẫn để nên giống Chúa Giêsu trong mọi hành động, vì Chúa Giêsu đã ban cho thế giới một tình yêu lớn lao, qua cái chết của Ngài.
“Lạy Chúa Giêsu, Chúa nói rằng không ai lấy được mạng sống của Ngài, nhưng là chính Ngài tự ý ban cho nhân loại.Con xin Chúa ban cho chúng con sự can đảm để chịu đựng đau đớn và chết như Chúa, không phải vì chúng con bị bắt buộc làm như một kẻ nô lệ, nhưng vì sự thánh thiện và tình yêu. Xin cho con chết đi để nhân loại được sống.”
Cùng với thánh Phaolô, cô Marthe Robin nói: “Với Chúa KiTô, con chịu đóng đinh trên thánh giá.”
Ngày thứ sáu kế đó, cô Marthe Robin bắt đầu cuộc sống Cuộc Khổ Nạn Chúa Kitô. Đến lúc cuối cùng thì cô được ngất trí, và Đức Mẹ Maria hiện ra với cô. Cô bị đóng đinh nơi thân xác và trong trái tim, nhưng cô lại được cảm nghiệm một cách huyền nhiệm vào mỗi tuần là trải qua một Cuộc Khổ Nạn Chúa Kitô, ở mỗi giai đoạn khác nhau: từ nỗi lo buồn, đau đớn nơi vườn Giệtsimani cho đến những câu nói cuối cùng của Chúa KiTô trên cây thánh giá:
“Lạy Cha, con xin phó dâng linh hồn con trong tay Cha.”
Bị tê liệt hoàn toàn, cô Marthe không ăn, không uống, không ngủ được. Lương thực duy nhất của cô là Thánh Thể Chúa Giêsu, là Đấng Tình Quân đã ban cho cô lương thực và cuộc sống. Cô thành thật nói với Chúa Giêsu rằng:
“Lương thực của con là làm theo thánh ý Chúa Cha.”
Trong cơn đau khổ mà có thể đa số người không biết, cô luôn cảm tạ Chúa và hiệp thông với Chúa Giêsu:
“Lạy Chúa, con là một tôi tớ vô dụng, nhưng ít ra con có một niềm vui là cùng hành động và thống khổ với Thiên Chúa của con, và ban tặng đời sống con từng giọt từng giọt một, không phải trong vinh quang chiến thắng, nhưng trong những sự đau đớn của cuộc khổ nạn không vinh quang, khi mà sự khiêm nhường không có giá trị gì. Và mỗi ngày con ôm ấp những công tác mà Chúa Cứu Thế đã tin tưởng mà giao phó cho con với niềm tri ân và niềm vui. Con cảm tạ Chúa vì Ngài đã ban cho con chén đắng và mạo gai của Ngài. Và Chúa đã âu yếm ban cho con những cái đinh nhọn của thánh giá Chúa. Ngài còn ban cho con một cuộc sống để thực hành nỗi thống khổ dài lâu và đau đớn của Cuộc Khổ Nạn Chúa Kitô. Cuối cùng, con cảm tạ Chúa vì Ngài đã thông ban sự thống khổ và cuộc sống thánh của Ngài cho con.”
“Mỗi gia đình chỉ cần có một linh hồn được tràn trề ơn Chúa thì tất cả nhà ấy sẽ dư đầy ơn Ngài. Ở dưới những sự nồng ấm đẹp đẽ và sáng ngời, hãy lắng nghe tiếng nói khuyến khích và thuyết phục, bằng ánh sáng của sự trong sạch, thì chúng ta sẽ mở được những trái tim cứng cỏi và khô khan nhất. Thiên Chúa sẽ bước vào và chiến thắng những trái tim ấy.”
8. Giai đoạn từ năm 1930-1934: Bước đầu tiên trong sứ mệnh cao cả.
“Chỉ vì tình yêu lôi kéo tôi đi. Tôi thích đối thoại với mọi người…”
Ảnh hưởng sứ mệnh của cô Marthe Robin được cảm nhận tại gíáo xứ của cô, qua việc thành lập một ngôi trường học. Lúc đầu, cô xin vị linh mục chính xứ xây dựng trường vì Đức Mẹ Maria muốn như thế, kể từ năm 1930.
Cô Marthe nhớ lại việc Chúa Giêsu cũng đã nói trong tim cô từ lâu. Cô thích các trẻ em trong vùng đến thăm viếng cô. Cô lắng nghe chúng, cầu nguyện Chuỗi Mân Côi với chúng, và chia sẻ mọi sự kỳ thú với các em. Cô nhận thấy sư hiện diện của Thiên Chúa Ba Ngôi ở trong các trẻ em. Qua các trẻ, cô Marthe đến gần với Thánh Tâm trong sạch của Chúa Giêsu Hài Đồng, Con của Chúa Cha và Mẹ Maria. Trái tim Ngài từ bỏ chính mình và đầy ắp tình yêu. Cô tin tưởng hoàn toàn vào quyền năng của lời trẻ em cầu nguyện:
“Có phải trái tim của trẻ thơ được Chúa tạo ra để cầu nguyện và yêu thương không? Lời cầu nguyện của trẻ thơ rất có quyền năng với Thánh Tâm Chúa.”
Bằng cách tiếp xúc với trẻ thơ, cô Marthe Robin khám phá ra con đường nhỏ của thánh nữ Têrêsa Hài Đồng Giêsu, qua việc từ bỏ và lệ thuộc đời sống mình trong quyền năng Từ Mẫu của Mẹ Maria. Việc thành lập ngôi trường học cho trẻ nữ ờ Châteauneuf-de-Galaure là bước chuẩn bị cho một sứ mệnh sẽ vượt khỏi biên giới của gíáo xứ.
Thật sự, cô Marthe đã nhận được sự soi sáng của Thiên Chúa, bắt đầu từ vùng Châteauneuf-de-Galaure. Ngài thực hiện công tác tình yêu nhằm đổi mới toàn thế giới. Còn Đức Mẹ Maria muốn thực hành vai trò của Mẹ là Mẹ hiền và là Đấng Trung Gian.
“Ta xây dựng ngôi trường học này vì đó là nơi trú ẩn cho nhân loại. Khi mà họ chán nản, thì họ sẽ đến đây để tìm niềm an ủi và hy vọng. Đây là nơi trú ẩn với các ngôi nhà và các bức tường, đó là dấu hiệu của Thánh ý Ta. Thánh Tâm Ta kêu gọi vô số người tội lỗi, và họ sẽ đến từ muôn nơi trên thế giới. Họ được Ta và Mẹ Ta kêu gọi, để đi tìm ánh sáng và ơn chữa lành cho những cơn bịnh mà do tội lỗi họ gây ra. Ta sẽ tha thứ cho họ. Ta mong muốn những căn nhà Foyer chiếu sáng ánh huy hoàng, bác ái và tình yêu.”
Lời của Chúa sẽ được giảng dạy ở đó, những phương pháp giảng dạy được phổ biến trong 5 ngày tĩnh tâm. Trong thinh lặng, một vị linh mục, cũng là cha của một Cộng đoàn, và các giáo dân sẽ sống với nhau như một gia đình mà Mẹ Maria là Mẹ của họ.
Cô Marthe và những thành viên của nhà Foyers được kêu gọi để thi hành công cuộc Cứu Thế, trong tinh thần của thánh gia tại Nazareth. Họ dâng hiến mình và đời sống hàng ngày để phục vụ các khách đến tĩnh tâm.
“Tôi muốn tất cả thành viên của các nhà Foyers trở nên thánh. Hãy để cho họ chiếu sáng bắng đời sống gương mẫu, bằng cách thực hành đức bác ái không ngừng, bằng nhiệt tâm khi đối diện với sự khó khăn, và cuối cùng, bằng cách dâng hiến bản thân cho nhân loại khi hiến tế mình lên Chúa.”
“Linh hồn khiêm nhường của tôi, có khả năng làm được sự cao cả cho Giáo Hội và các linh hồn, cho các linh mục của toàn thế giới, và Chúa đã hứa với tôi rằng Ngài giúp đỡ tôi vì lợi ích của toàn thể nhân loại.”
(Còn tiếp)
Đọc nhiều nhất
Bản in 13.10.2006. 06:58

![[Valid RSS]](images/rss.png)