MeMaria.org

Radio Giờ Của Mẹ - Giờ Bình An - Giờ Tin Yêu - Giờ Hy Vọng
(714) 265-1512. Email: Kim Hà | webmaster

Mục Lục
Liên Lạc

Marthe Robin, Một Linh Hồn Ưu Tuyển (2)

§ Kim Hà

4. Giai đoạn 1918-1925 Sự thử thách thứ nhất-Lời kêu gọi đầu tiên.

“Lạy Chúa, con chúc tụng Chúa vì Ngài đã thử thách con.”

Năm 1918, cô Marthe được 16 tuổi. Cô có sức khỏe mong manh ngay từ khi còn nhỏ. Giờ đây cô đi trên con đường đau khổ mà chỉ có chấm dứt khi cô chết mà thôi. Nhưng nếu bệnh tật đến như một sự ngạc nhiên cho bịnh nhân, thì cô lại ao ước và không chống cự cơn bịnh. Chúa Thánh Thần nói nhỏ trong tim cô rằng:

“Thiên Chúa luôn ở đó. Chúa là Đấng luôn cho phép mọi sự xẩy ra, ngay cả khi hình như Ngài dấu kín và phủ nhận chúng ta, nhưng Ngài vẫn luôn yêu thương chúng ta.”

Và cô luôn cầu nguyện:

“Lạy Chúa, với ơn của Ngài, con sẽ mạnh khoẻ và chiến thắng, không phải cuộc thử thách này. Nếu đây là Ý Chúa thì bằng sự thử thách này, con thuộc về Chúa.”

“Với những người bạn thân thiết, Chúa vui lòng nói chuyện cách âm thầm. Ngài vui thích khi linh hồn biết lắng nghe và Ngài nói nhỏ nhẹ với linh hồn ấy. Trong tình yêu, giọng nói nhỏ nhẹ được hiểu rõ hơn và có giá trị hơn những giọng nói ồn ào. Chúa ngự trong linh hồn. Tất cả ánh sáng thánh thiện ở trong linh hồn! Hãy cầu nguyện nơi linh hồn.”

Cô có căn bịnh khó mà định bịnh được, căn bệnh này cũng khó cho bác sĩ điều trị. Cơn bịnh được đánh dấu bằng một thời gian dài thinh lặng. Trong 27 tháng, Marthe nằm liệt giường, ăn và nói rất ít. Điều gì đã xẩy ra giữa cô Marthe và Chúa Giêsu? Chúng ta không thể biết được.

Sau này linh mục Finet bình luận:

“Đó là một mối tương quan mật thiết và lâu dài.”

Tuy nhiên, chúng ta có thể tin rằng qua những gì xẩy ra bên ngoài như một sự kiện tò mò, Thiên Chúa biến đổi linh hồn cô một cách đặc biệt. Về sau cô nói:

“Tôi nghỉ ngơi trong đức tin và quyền năng của Chúa, tôi được thêm sức mạnh nhờ tình yêu của Ngài. Ngài có thể làm được tất cả, và tôi có thể hưởng các đặc ân của Ngài khi chuẩn bị chính mình cho một sứ mệnh. Tôi được vinh dự nhận thức được những điều gì mà Ngài muốn làm cho tôi, dù cho tôi không có chút quyền lực nào. Tôi cũng chẳng có khả năng, mà có đầy khiếm khuyết. Nhưng tôi tin chắc chắn rằng Ngài có thể làm nhiều hơn điều mà tôi có thể giải thích, mong muốn hay thấu hiểu.”

Đó cũng là lúc mà Marthe khám phá ra gía trị của sự thinh lặng:

“Vì trong thinh lặng, ta nghe được tiếng nói của Thiên Chúa.”

Cô giữ thinh lặng để cầu nguyện trong thời gian. Cô được chuẩn bị cách bí mật trong 50 năm của đời sống cô độc trong căn phòng nhỏ, nơi mà cô trải qua những ngày và đêm trong sự hiệp thông thân mật với Thiên Chúa, Đấng mà cô gọi là:

“Người yêu-dấu dịu-hiền”.

Khi cô Marthe nói ra công việc của Trung Tâm Tĩnh Tâm Bác Ái Foyers, thì cô nhấn mạnh đến tầm quan trọng của sự tĩnh lặng, một điều kiện cần thiết để lắng nghe Chúa Thánh Thần, vì Ngài sẽ nói trong sự thân mật của trái tim:

“Đó là sự thinh lặng thánh thiện của tình yêu.”

Về sau, cô Marthe nói:

“Sự thinh lặng thật là tốt vì sẽ nảy sinh hoa quả của Thiên Chúa.”

Đó là sự hiệp thông với tình yêu vô biên. Sự thinh lặng suy gẫm Lời Chúa mở ra sự phong phú bao la. Có lẽ trong đời sống của Marthe, cô đã nghe Thiên Chúa nói rõ ràng:

“Ta có những chương trình vô tận cho con.”

Khi đồng thời, cô khám phá ra rằng:

“Giữa Thiên Chúa và nhân loại thì có đồi Calvê, và bằng cây thánh giá mà con người phải trèo lên cao như Chúa.”

Nói về sứ vụ của cô, Marthe vẫn nhớ mãi một câu mà cô tìm thấy trong cuốn sách cũ:

“Với con, đó là con đường đau khổ.”

Tuy nhiên, Marthe cảm thấy có một sức sống mạnh mẽ. Cô muốn cho đi tất cả những gì mà cô có. Cô chưa bao giờ đặt câu hỏi vể sự đau khổ và đi tìm câu trả lời. Nhưng cô chấp nhận đau khổ với tình yêu, vì như thế, cô được thực thi Ý Chúa, Đấng mà cô yêu mến và phục vụ trên tất cả mọi sự:

“Điều mà tôi muốn làm và thường mơ ước là làm vui lòng Thiên Chúa mà không tìm kiếm sự gì cho chính tôi, hay cho cái gì khác. Điều mà tôi mong muốn trên tất cả là yêu mến Chúa luôn mãi, yêu mến Ngài một cách dịu dàng, yêu mến một cách vô lường.”

Đó là ngôn ngữ của một người yêu mến Chúa sâu đậm và nhận biết rằng Chúa yêu thương mình.

Tuy nhiên, con đường đi tới cũng có đầy sự nghi ngại và kháng cự, và có cả những sự mâu thuẫn. Đó là khi cô Marthe kể lại những năm dài cô cảm thấy đau khổ trước khi chịu dâng mình hoàn toàn cho Chúa, và xin vâng trọn vẹn. Đồng thời, cô nhận được sự hiện ra của Đức Mẹ Maria.

“Lạy Chúa Giêsu, con đã thấy Chúa di chuyển khắp thế giới. Với cây thánh giá, Chúa đi tìm các linh hồn cùng chịu đựng đau khổ với Chúa, nhưng họ đều chạy trốn khi thấy Ngài tiến tới.Vì thế, con xin dâng hiến mình con cho Chúa.”

5: Năm 1925: Sự đáp lời của cô Marthe.

“Con trở nên nạn nhân của tình yêu cho Giáo Hội và cho các linh hồn.”

Giờ mà cô Marthe chọn đã đến.

“Ta không có đủ niềm cảm hứng hay ánh sáng, nhưng ta phải đáp lời kêu gọi của Chúa. Ta phải dâng Chúa tất cả mọi sự.”

Cô Marthe rất muốn vào dòng tu kín Camêlô. Thế nhưng cô đã đến giai đoạn chin mùi để tự hủy mình hoàn toàn mà dâng mình cho Chúa. Vào ngày 15 tháng 10 năm 1925, cô đã dâng mình bằng hành động tự hủy và dâng mình cho tình yêu và thánh ý Chúa.

“Lạy Chúa Hằng Hữu, tinh yêu vô biên, lạy Cha của con! Cha đã hỏi ý con, nạn nhân nhỏ bé của Cha, để con hiến dâng mọi sự cho Cha. Và Cha đã lấy tất cả mọi sự của con. Hôm nay, con xin dâng chính mình con và thánh hiến bản thân con lên Cha, tất cả của con và không trở lại con đường cũ nữa.”

“Những công tác tông đồ, những việc làm tốt lành, những lời cầu nguyện, những gương mẫu, những đau khổ, và những công tác tông đồ cuối cùng có giá trị nhiều nhất. Lời cầu nguyện cũng như công việc tốt, đều luôn đòi hỏi hoa quả của hy sinh.”

(Còn tiếp)

Kim Hà
17/9/06

Đọc nhiều nhất Bản in 18.09.2006. 00:00