MeMaria.org
Radio Giờ Của Mẹ - Giờ Bình An - Giờ Tin Yêu - Giờ Hy Vọng
(714) 265-1512. Email: Kim Hà
banner
Google Search
memaria www  

Local Search
PayPal - The safer, easier way to pay online!
top menu :: suy niệm :: suy niệm tổng hợp
Thay đổi kích cỡ chữ đọc:
  
Thời Trẻ
Thứ Năm, Ngày 2 tháng 5-2019
THỜI TRẺ

 

Nữ diễn viên Sophia Loren (sinh năm 1934, người Ý, từng đạt giải Oscar) nhận định: “Có dòng suối của tuổi trẻ: nó ở trong tâm trí bạn, tài năng của bạn, sự sáng tạo bạn mang đến cho đời và cuộc sống của những người bạn yêu. Khi bạn học được cách lấy nước từ nguồn này, bạn sẽ thực sự đánh bại tuổi tác”.

 

Dù nam hay nữ, thời tuổi trẻ là thời tràn đầy mơ ước, căng đầy sức sống, nhưng tuổi trẻ dễ bốc đồng nên cũng dễ sa đà, kiêu hãnh, ảo tưởng, dễ sập bẫy của ma quỷ giăng ra. Sách Giảng Viên cho biết: “Này bạn thanh niên, cứ vui hưởng tuổi xuân của bạn, và làm cho tâm hồn được hạnh phúc trong những ngày còn trẻ: cứ chiều theo ước muốn của lòng mình và những gì mắt mình ưa thích. Nhưng bạn phải biết rằng: về tất cả những điều đó, Thiên Chúa sẽ gọi bạn ra xét xử. Hãy đẩy lui sầu não khỏi tâm hồn, khử trừ đớn đau khỏi thân xác, vì tuổi trẻ đầu xanh đều là phù vân cả” (Gv 11:9-10). Chẳng có gì vĩnh cửu trên thế gian này, mọi thứ chỉ có một thời mà thôi (Gv 3:1-8). Đó là tác giả muốn nói tới sự chết của con người chúng ta.

 

Thế gian lắm mưu, nhiều mẹo. Đủ kiểu lừa bịp. Ma quỷ rất tinh vi. Có một câu truyện khôi hài mà thâm thúy, được phóng tác theo sách Sáng Thế thế này:

 

Vốn dĩ máu tò mò phụ nữ, E-va cứ thắc mắc mà không hiểu nổi tại sao Đức Chúa cho mình ăn mọi thứ trái cây mà chỉ cấm ăn trái của cái cây ở giữa vườn. Kỳ thật!

 

Nắng chiều màu vàng ươm, gió hiu hiu, cảnh Thiên Đàng thơ mộng và hữu tình hết sức. E-va ngó trước ngó sau rồi đến bên gốc cây ở giữa vườn xem sao. Thấy trái có vẻ to và ngon đấy. Thèm ghê đi! Nhưng không dám hái, E-va bèn ngồi tựa gốc cây nhìn xa xa…

 

Con rắn thò đầu xuống. E-va giật mình:

 

– Mày làm cái quái gì thế? Làm ta hết cả hồn.

 

Con rắn uốn mình làm duyên, nhe răng, rồi le lưỡi:

 

– Khè… khè… Chị Hai nghĩ gì thế?

 

– Nghĩ gì thì mắc mớ gì tới mày?

 

– Khè… khè… Em biết chị Hai muốn gì đấy!

 

– Xạo đi mày!

 

Con rắn há miệng to và đưa cái lưỡi dài ra:

 

– Xạo là “nghề” của em mà, chị Hai! Chị thèm lắm hả?

 

– Thèm gì chứ ? Xạo ke quá đi, thằng rắn!

 

– Không xạo gì. Nhưng em biết chắc chị đang thèm ăn trái cây này, phải không?

 

E-va giật mình, nghĩ bụng:

 

– Quái lạ! Sao thằng này nó đi guốc trong bụng mình thế nhỉ?

 

– Khè… khè… Đúng không chị Hai?

 

– Ừ đó. Thì sao nào?

 

– Chẳng có sao đâu, chị Hai. Trái này vừa ngon, vừa ngọt, vừa bổ. Đặc biệt là ăn vào sẽ nên tinh khôn đấy.

 

– Nhưng… nhưng… Đức Chúa cấm ăn, nếu ăn sẽ chết!

 

– Ôi dào, chẳng chết chóc gì đâu. Không tin, chị Hai cứ hái thử rồi ăn xem có chết không. Ăn rồi sẽ không chết mà còn khôn ra đấy, bà chị khờ khạo lắm!

 

– Nhưng…

 

– Nhưng với nhị cái quái gì. Làm một trái đi. Mau đi mà! Nếu chị ăn vào mà chết, em thề sẽ… bò đi bằng bụng suốt đời.

 

– Mày lẻo mép lắm. Ừ, thì để chị ăn thử đã!

 

E-va hái một trái ăn thử. Cắn một miếng. Ngon tuyệt. Ngọt và thơm như… trái táo vậy. Trái cấm có khác!

 

– Khè… khè… Ngon không chị Hai?

 

– Ừ, ngon lắm. Mày nói ngọt, trái ăn cũng ngọt. Chị “chết” vì mày đấy nhá! À, mà để chị hái trái nữa về cho ông xã. Vợ chồng mà, có gì cùng chia sẻ, rắn nhỉ?

 

– Khè… khè… Chị dễ thương lắm. Em bảo đảm ông xã chị “chết” chắc! Khè… khè… Thôi, em chào chị, em biến nha!

 

Tối. Trăng lên sáng rực. Lãng mạn lắm. Vừa về đến “bụi cây nhà”, E-va ngó phía sau xem có gì khác lạ hay không. Ổn. Chả sao! A-đam thấy vợ có nét lạ nên hỏi:

 

– Bà xã có gì mà vui thế?

 

Một tay để phía sau lưng, một tay gãi đầu:

 

– Em… em có quà cho anh.

 

– Có quà? Quà gì? Bà xã vui tính nên thích đùa đấy nhỉ? Đức Chúa cho mọi thứ, còn thứ gì khác lạ nữa đâu nào? Anh chẳng thèm thứ gì cả!

 

– Em nói thật mà!

 

– Thế em có quà gì cho anh, nói nghe coi!

 

– Em… em… có trái này!

 

– Lạy Chúa tôi! Trái này Đức Chúa cấm mà?

 

– Dạ, em… biết!

 

– Thế sao em dám hái? Chết thật! Chết mất, em ơi!

 

– Anh nè, khô… ô… không chết đâu. Em ăn thử rồi.

 

A-đam quéo người lại:

 

– Lạy Chúa tôi! Lại còn ăn thử rồi! Vợ hay là nợ đây? Chúa ơi! Chúa cho con “gái đẹp” thế này là chết con rồi! Nó đang cám dỗ con đây nè!

 

– Làm gì anh kêu réo vậy? Em có làm gì hại anh đâu nào? Em muốn tốt cho anh nên chia sẻ với anh thôi mà! Thế anh có yêu em không?

 

– Yêu mới chết đây này!

 

– Thôi mà anh, em thương mà. Ăn với em một miếng cũng được. Công em hái về, chẳng được khen lại còn bị trách. Em năn nỉ mà, anh!

 

Và cứ thế, những lời nỉ non của vợ khiến A-đam mềm lòng, mềm như bún thiu. Thế là khỏi gọt vỏ, E-va lấy dao bổ đôi, nửa anh và nửa em,… tình cảm tràn trề, ép-phê hết sức!

 

Và rồi… xoẹt… ầm…! Chớp xẹt như sét đánh ngang tai. Đức Chúa xuất hiện:

 

– A-đam, mày to gan lớn mật thật đấy! Ai cho mày ăn thứ trái cây đó?

 

– Dạ, tại con vợ của con nó dụ khị con!

 

– Nó dụ gì mày cũng nghe sao?

 

– Dạ, tại vợ nó nói ngon nói ngọt quá, con chịu không nổi, mà con cũng tò mò và muốn… thử. Ăn thấy thơm ngon, con thấy khôn hẳn ra, nên giờ con xấu hổ quá, Chúa ơi!

 

– Hai vợ chồng mày to gan lắm, dám coi trời bằng… nắp bia. Được rồi, Ta sẽ xử tội cả hai vợ chồng và cả con rắn nữa!

 

Đầu tiên Ngài nói với con rắn:

 

– Mi đã làm điều đó, nên mi đáng bị nguyền rủa nhất trong mọi loài súc vật và mọi loài dã thú. Mi phải bò bằng bụng, phải ăn bụi đất mọi ngày trong đời mi! Ta sẽ gây mối thù giữa mi và người đàn bà, giữa dòng giống mi và dòng giống người ấy; dòng giống đó sẽ đánh vào đầu mi, và mi sẽ cắn vào gót nó.

 

Rồi Ngài nói với Ê-va:

 

– Ta sẽ làm cho ngươi phải cực nhọc thật nhiều khi thai nghén; ngươi sẽ phải cực nhọc lúc sinh con. Ngươi sẽ thèm muốn chồng ngươi, và nó sẽ thống trị ngươi!

 

Cuối cùng, Ngài nói với A-đam:

 

– Vì ngươi đã nghe lời vợ và ăn trái cây mà Ta đã truyền cho ngươi không được ăn nó, nên đất đai bị nguyền rủa vì ngươi; ngươi sẽ phải cực nhọc mọi ngày trong đời ngươi, mới kiếm được miếng ăn từ đất mà ra. Đất đai sẽ trổ sinh gai góc cho ngươi, ngươi sẽ ăn cỏ ngoài đồng. Ngươi sẽ phải đổ mồ hôi trán mới có bánh ăn, cho đến khi trở về với đất, vì từ đất, ngươi đã được lấy ra. Ngươi là bụi đất, và sẽ trở về với bụi đất!

 

Người vì MƯU, kẻ vì MẸO, rốt cuộc đều bị MÉO. Những mẫu tự M có vẻ “mềm mại” mà “mệt mỏi” quá chừng. Khốn thay vì mê muội mà nghe theo lời đường mật!

 

I. CHỊU THUA CÁM DỖ

 

Với kinh nghiệm bản thân, ai cũng biết rằng cuộc sống có nhiều thứ cám dỗ, rất đa dạng: Tiền tài, danh vọng, chức tước, địa vị, quyền hành, nhục dục,... Đủ mưu ma chước quỷ. Có thể nói rằng cám dỗ bắt nguồn từ con mắt. Con mắt là cửa sổ tâm hồn, nhưng chính cái “cửa sổ” ấy cũng có thể nguy hiểm, vì không khéo thì nó sẽ khiến chúng ta “trắng tay” (cả nghĩa đen và bóng), dẫn tới chốn diệt vong.

 

Chúa Giêsu nói rằng con mắt là đèn của thân thể, mắt sáng thì toàn thân cũng sáng, mắt xấu thì toàn thân cũng tối (x. Mt 6:22; Lc 11:34). Quả thật, mắt là “đầu mối” của tham-sân-si. Chỉ vì nhìn thấy đẹp mà sinh lòng ham muốn, ham muốn thúc giục hành động. Cũng chỉ vì nhìn không khéo mà bị người khác cho là “nhìn đểu”, thế là xảy ra cãi vã, ẩu đả, thậm chí là án mạng. Thật nguy hiểm!

 

Cám dỗ là “dụ dỗ” người khác bằng động thái hoặc lời đường mật khiến họ mắc lừa, sa ngã. Nói theo ngôn ngữ bình dân, cám dỗ là “dụ khị”. Tất nhiên, cám dỗ cũng có những mức độ khác nhau, chước cám dỗ luôn có ở mọi nơi và mọi lúc. Chỉ lơ là một chút thì sẽ “chết” ngay. Cám dỗ rất tinh vi, có khi rất khó nhận ra, đến khi biết thì... muộn mất rồi! Chiến đấu với cơn cám dỗ là chiến đấu với chính mình trong cuộc chiến tâm linh, đó là cuộc chiến cam go nhất.

 

Nhận xét, trên hành trình vào Đất Hứa ròng rã suốt 40 năm, Dân Chúa đã phải cảnh giác cao độ trước những thứ cám dỗ không ngừng (x. Đnl 8:7-20). Chính Chúa Giêsu đã từng căn dặn: “Hãy tỉnh thức và cầu nguyện kẻo sa chước cám dỗ” (Mc 14:38; Lc 22:40; Mt 26:41a). Tại sao vậy? Lý do rất đơn giản: “Vì tinh thần thì hăng hái, nhưng thể xác lại yếu hèn” (Mt 26:41b; Mc 14:38). Thật vậy, phàm nhân chỉ là bụi tro, mau tan như hạt sương, rất yếu đuối, bạc nhược và khốn nạn, ấy thế mà lại rất “chảnh”, cứ tưởng mình là “số dzách”, ngang bướng đủ kiểu, có thể “nổi loạn” bất kỳ lúc nào. Ôi, thật là kinh khiếp biết bao!

 

Phàm nhân chỉ như “tác phẩm” của nghệ nhân điêu khắc mà dám “chống lại” người tạo tác mình. Đúng là gan cùng mình, liều hết sức! Chúng ta không chỉ có sinh hồn như cỏ cây (sống và động), có giác hồn như động vật (biết đau, biết buồn, biết yêu, biết ghét,…), mà đặc biệt hơn cả là có linh hồn, biết phân định điều lành và điều dữ. Triết học cũng phải công nhận “con người là sinh vật cao cấp nhất”. Nhờ linh hồn mà con người trở nên “cao cấp”, nhưng linh hồn đó là do Thiên Chúa trao ban: “Đức Chúa là Thiên Chúa lấy bụi từ đất nặn ra con người, thổi sinh khí vào lỗ mũi, và con người trở nên một sinh vật” (St 2:7).

 

Sau khi chuẩn bị mọi thứ – hữu hình và vô hình, Thiên Chúa mới tạo dựng con người. Ngài muốn cho con người sử dụng và tận hưởng, kể cả sự tự do, và được quyền quản lý mọi thứ. Tuy nhiên, Ngài trồng một vườn cây ở Ê-đen (phàm ngôn Việt ngữ quen gọi là Vườn Địa Đàng, cõi Thiên Thai), ở về phía Đông, Ngài đặt vào đó con người do chính Ngài tạo nên. Ngài khiến từ đất mọc lên đủ mọi thứ cây trông thì đẹp, ăn thì ngon, riêng cây trường sinh ở giữa vườn là cây cho biết thiện và ác. Ngài “thiết kế” một loại người nhưng có hai giống là nam và nữ. Họ không chỉ được tận hưởng mọi thứ và có quyền trên mọi loài khác, mà họ còn được tận hưởng niềm hạnh phúc do kết hợp âm dương, và đó cũng là cách cân bằng giới tính. Ấy thế mà con người vẫn chưa thỏa lòng, vẫn tham lam, vẫn tranh giành, vẫn muốn nổi loạn, muốn bằng Thiên Chúa, thậm chí còn muốn loại Ngài ra khỏi cuộc sống của mình. Thật tồi tệ!

 

Kinh Thánh cho biết rằng rắn là loài xảo quyệt nhất trong mọi giống vật ngoài đồng, mà Đức Chúa là Thiên Chúa đã làm ra. Rắn chính là ma quỷ. Nó ghen ăn tức ở với con người, thế nên nó “dụ khị” người đàn bà: “Có thật Thiên Chúa bảo các ngươi không được ăn hết mọi trái cây trong vườn không?” (St 3:1). Người đàn bà “hồn nhiên” nói với con rắn rằng “trái các cây trong vườn thì được ăn, còn trái trên cây ở giữa vườn thì Thiên Chúa đã bảo không được ăn, không được động tới, kẻo phải chết” (St 3:2-3). Rắn nói với người đàn bà: “Chẳng chết chóc gì đâu! Nhưng Thiên Chúa biết ngày nào ông bà ăn trái cây đó, mắt ông bà sẽ mở ra, và ông bà sẽ nên như những vị thần biết điều thiện điều ác” (St 3:4-5). Ranh ma thật, quỷ quyệt lắm. Nói ngọt như mía lùi thế thì sao mà không lọt tận xương được chứ? Thế mới… chết!

 

Thật chí lý khi người ta gán ghép “gái tai, trai mắt” – nữ giới “khổ” vì cái tai, nam giới “khổ” vì con mắt. Đàn ông là sóng cồn, còn phụ nữ là sóng ngầm nên khó tránh hơn. Cuộc đời có sự-cám-dỗ-dây-chuyền: Ma quỷ – Đàn bà – Đàn ông. A-đam “chết” vì Eva, còn Samson đành “bó tay” vì lời nỉ non “dụ dỗ” của bà xã Đa-li-la (x. 16:4-21).

 

Ngày xưa, bà E-va nghe con rắn xúi giục, nghe thấy rất bùi tai, rồi lại nhìn thấy trái cây đó có vẻ ngon lắm, trông rất đẹp mắt, nhất là sau khi ăn trái đó thì mình được tinh khôn. Ôi, thế thì sướng rơn! Rồi cầm lòng chẳng đặng, bà liền hái trái cây mà ăn, ăn rồi lại “chia sẻ” với chồng. Khốn thay là ông A-đam nghe bà xã dụ thế nào mà cũng dám “chơi” luôn. Đàn bà “đáng nể” thật đấy! Thế là y như rằng, bấy giờ mắt cả hai người mở ra tròn vành vạnh, sáng như đèn cao áp, họ mới giật thót vì mắc cở hết sức khi nhận biết mình lõa thể. Chưa phạm tội thì chẳng có vấn đề gì, phạm tội rồi thì “mắt sáng” ra thật, thế nên mới biết thế nào là trần truồng. Hai vợ chồng hết hồn hết vía, luýnh quýnh chạy đi lấy lá vả kết làm khố che thân. Chắc hẳn đây là đoạn phim độc nhất vô nhị và hay nhất từ thuở hồng hoang cho tới ngày tận thế!

 

II. CHIẾN THẮNG CÁM DỖ

 

Khi mặc xác phàm, Chúa Giêsu cũng bị cám dỗ. Một lần nọ, Ngài được Thần Khí dẫn vào hoang địa để chịu ma quỷ cám dỗ (Mt 4:1-11; Mc 1:12-13; Lc 4:1-13). Sau khi Người ăn chay ròng rã bốn mươi đêm ngày, Ngài cũng cảm thấy đói. Nhân tính là thế. Và đó là lúc ma quỷ lợi dụng để cám dỗ Ngài.

 

1. Tên cám dỗ đến gần Chúa Giêsu và nói: “Nếu ông là Con Thiên Chúa thì truyền cho những hòn đá này hoá bánh đi!”. Nhưng Người xác định ngay: “Đã có lời chép: Người ta sống không chỉ nhờ cơm bánh, nhưng còn nhờ mọi lời miệng Thiên Chúa phán ra”.

 

Ăn uống là thứ đứng đầu trong “tứ khoái” của con người – gọi là đệ nhất thú vị. Khi đói, người ta có thể giết người khác để mình có cái ăn. Đó là phản xạ sinh tồn. Khi đói ngấu, Thằng Bờm chẳng cần gì khác, dù là của cải to lớn, mà chỉ cần nắm xôi để giải quyết cái bụng trước. Miếng ăn rất thực tế. Nhưng cũng vì “cái thực tế” đó mà người ta tranh giành nhau, chiến tranh không ngừng, bao nhiêu tệ nạn như cướp của, giết người,… cũng chỉ vì người ta “sợ đói”. Miếng ăn có thể cao quý, nhưng cũng có thể tồi tệ. Chiến thắng cái đói là vượt qua chính mình, do đó người ta cần “ăn kiêng” để kiềm chế nhục dục – tức là tự chiến thắng chính mình.

 

2. Sau đó, quỷ đem Chúa Giêsu đến thành thánh, đặt Ngài trên nóc đền thờ rồi nói: “Nếu ông là Con Thiên Chúa thì gieo mình xuống đi! Vì đã có lời chép: Thiên Chúa sẽ truyền cho thiên sứ lo cho bạn, và thiên sứ sẽ tay đỡ tay nâng, cho bạn khỏi vấp chân vào đá”. Ngài cũng “chỉnh” nó liền: “Nhưng cũng đã có lời chép: Ngươi chớ thử thách Đức Chúa là Thiên Chúa của ngươi”.

 

Chắc chắn ai cũng yêu mình. Yêu mình là tự bảo vệ mình, để sinh tồn. Đó là việc cần làm và là việc tốt. Nhưng nếu yêu mình thái quá thì lại là xấu, vì đó là tự ái (“tự ái” là “tự yêu mình” quá mức). Tự ái là đề cao “cái Tôi” của mình, luôn cho mình là “cái rốn của vũ trụ”, là “bách khoa tự điển”, là “người có cả bụng chữ”, là nhà thông thái,… Điều này liên quan tính kiêu ngạo (kiêu căng, kiêu hãnh, ngạo mạn,…), đồng thời cũng liên quan tính ích kỷ – tức là vị kỷ (vì mình) chứ không vị tha (vì người khác). Một chuỗi liên đới xấu xa, đậm tính tội lỗi, nghĩa là rất nguy hiểm. Kiêu ngạo là một trong bảy mối tội đầu, đối lại nó là đức khiêm nhường.

 

3. Chưa xong, quỷ lại đem Chúa Giêsu lên một ngọn núi rất cao, chỉ cho Ngài thấy tất cả các nước thế gian và vinh hoa lợi lộc của các nước ấy, nó bảo: “Tôi sẽ cho ông tất cả những thứ đó, nếu ông sấp mình bái lạy tôi”. Đúng là điếc không sợ súng, cùi không sợ lở, chó mà đòi chạy trước hươu. Ngay lập tức Ngài nghiêm giọng: “Satan kia, xéo đi! Vì đã có lời chép: Ngươi phải bái lạy Đức Chúa là Thiên Chúa của ngươi, và phải thờ phượng một mình Người mà thôi” (Mt 4:10). Thế là quỷ “ngậm bồ hòn làm ngọt”, câm như hến, im như thóc thối. Nó xấu hổ muốn độn thổ, đành cúp đuôi bỏ đi... Lúc đó, các sứ thần tiến đến hầu hạ Ngài.

 

Tư lợi, danh vọng, địa vị, chức tước, quyền hành,… luôn là “bả” khiến người ta dễ sập bẫy. Trong xã hội đời thường đã đành, trong sinh hoạt tôn giáo cũng vẫn có những kiểu cám dỗ khiến người ta u mê, muốn được nổi trội hơn người khác, muốn làm theo ý riêng mình, tranh giành và thách thức đủ dạng. Cả trong xã hội và Giáo hội cũng vẫn có những người dùng vật chất để lũng đoạn một cách rất tinh vi, khó có thể nhận ra. Người ta “che đậy” và “biện minh” bằng nhiều chiêu bài nghe rất kêu, và xem chừng cũng rất đậm tính bác ái. Thế nhưng, nếu can đảm xét cho cùng, thì chỉ là “sáng danh tôi” hơn là “sáng danh Chúa”, thậm chí có khi Chúa cũng chỉ như bức bình phong che chắn cho họ, chứ Chúa chẳng được gì! Ngày xưa người ta “mua chức quyền” theo kiểu “mộc mạc” nên dễ nhận ra, ngày nay người ta “mua chức quyền” theo lối tinh vi lắm, do đó mà khó nhận ra. Thời đại “bốn chấm” mà!

 

Cầu xin và nhờ ơn Chúa, chúng ta có thể chiến thắng tất cả, nhưng chúng ta phải thực sự kiên trì và cố gắng chiến đấu không ngừng thì mới có thể chiến thắng 3 “mối tội” đó. Như vậy là chúng ta chiến thắng chính mình, là từ bỏ mình, là “chết” cho tội,… Nhờ đó mà chúng ta có thể được công chính hóa. Ai nên công chính thì được cứu độ, tức là nên thánh: “Ai cùng chết với Đức Kitô thì cũng được sống lại với Người” (x. Rm 6:4-5). Tôn giáo không biến đổi chúng ta, không chữa lành chúng ta, cũng không giải thoát chúng ta, chính Chúa Giêsu làm tất cả những điều đó.

 

Về chước cám dỗ, Thánh Ephraem nói: “Trong lúc anh em chiến đấu chống lại ma quỷ, các thiên thần và chúa của các thiên thần đang nhìn xem anh em”. Thánh Patrick cho biết: “Bao lâu còn trong thân xác hay chết này, tôi không tin vào mình… Xác thịt nghịch thù luôn luôn lôi kéo tôi về sự chết, tức là chiều theo những quyến rũ bất hợp pháp”. Vũ khí mạnh mẽ để chống lại cám dỗ là lời cầu nguyện, Thánh Gioan Kim khẩu so sánh: “Nước dập tắt lửa thế nào thì lời cầu nguyện cũng dập tắt sự cuồng nhiệt của các đam mê như vậy. Người ta hỏi tại sao lại có nhiều cạm bẫy như thế? Chúng ta đừng bay là xà, nhưng hãy tìm kiếm những sự trên cao”.

 

Hãy lưu ý điều này: “Sau khi vận dụng nhiều mưu mô nhưng vẫn thất bại trong việc cản trở giờ cầu nguyện của những linh hồn chuyên cần, ma quỷ gian giảo tạm nghỉ một thời gian ngắn; nhưng khi người ấy vừa xong giờ cầu nguyện, nó lại đến báo thù. Hoặc nó khêu lên cơn giận dữ của họ, và thế là hủy diệt tâm thái tốt đẹp do giờ cầu nguyện tạo nên, hoặc nó kích thích một xúc động lạc thú và như thế là nhạo báng tâm trí của họ” (Thánh Nilus Sinai). Và đừng quên lời khuyên của Thánh Isaak Syria: “Anh em đừng chống cự những tư tưởng do kẻ thù gieo rắc trong lòng, nhưng tốt hơn hãy cầu nguyện cùng Thiên Chúa mà dứt bỏ việc đối đáp với chúng. Người ta phải làm việc không phải chỉ đến khi nhìn thấy hoa trái, nhưng cho đến tận cùng. Bởi vì ngay cả những quả chín cũng thường bị mưa đá hủy hoại”.

 

Tiền nhân có cách ví von giản dị mà chí lý: “Tránh voi chẳng xấu mặt nào”. Biết mình yếu thì đừng ra gió!

 

Tất cả sẽ qua mau. Tuổi trẻ sẽ qua mau. Cả ba khoảng 20 năm cũng trôi qua rất mau. Thánh Vịnh gia thật là khôn ngoan khi cầu nguyện: “Lạy Chúa, xin dạy cho con biết: đời sống con chung cuộc thế nào, ngày tháng con đếm được mấy mươi, để hiểu rằng kiếp phù du là thế. Ấy tuổi đời con, Chúa đo cho một vài gang tấc, kiếp sống này, Chúa kể bằng không. Đứng ở đời, thật con người chỉ như hơi thở, thấp thoáng trên đường tựa bóng câu” (Tv 39:5-7a). Còn sống đến hôm nay, đó là hồng ân, hãy chân thành cầu nguyện với Chúa: “Xin dạy chúng con đếm tháng ngày mình sống, ngõ hầu tâm trí được khôn ngoan” (Tv 90:12).

 

TRẦM THIÊN THU

 

Tháng Năm – 2019

Print In trang | sendtofriend Email | back Trở về
  
Tin/Bài mới
Một Tỷ Phú .... (8/18/2019)
Tình Yêu Của Bé Gái (6/11/2019)
Ngôi Nhà Ở Ca-phác-na-um (5/31/2019)
Tin/Bài khác
Tu Sĩ Mang Năm Dấu (5/1/2019)
Im Lặng – Đỉnh Cao Của Sự Thấu Cảm (3/19/2019)
Gia Đình Và Hôn Nhân Gặp Thử Thách (2/1/2019)
Hỏi Thăm Tết (1/28/2019)
Tết Hiệp Nhất (1/27/2019)
MeMaria.org -- Từ 15/4/1999 lần truy cập -- Kim Hà [Valid RSS]
Copyright © 2011 www.memaria.org. All Rights Reserved. Powered by VNVN System Inc.
Best view with IE 7.0, Fire Fox, resolution 1024x768