MeMaria.org
Radio Giờ Của Mẹ - Giờ Bình An - Giờ Tin Yêu - Giờ Hy Vọng
(714) 265-1512. Email: Kim Hà
banner
Google Search
memaria www  

Local Search
PayPal - The safer, easier way to pay online!
top menu :: thiên chúa
Thay đổi kích cỡ chữ đọc:
  
Bài Lời Chúa 117: Nước Thiên Chúa (phần I)
Thứ Bảy, Ngày 8 tháng 4-2017
BÀI LỜI CHÚA 117

 

NưỚc Thiên Chúa (Phần I)

Sau khi tin và chịu Phép Thanh tẩy, ta được vào “Nước Thiên Chúa”, đây là một điểm đạo lý quan trọng, song lại ít được quan tâm !

Trích sách Tiên tri Đaniên, ch.2

Vua Na-bu-cốđ-nô-so, nước Babylon, một đêm nằm chiêm bao thấy một pho tượng khổng lồ, đầu nó bằng vàng, ngực và tay bằng bạc, bụng và đùi bằng đồng, cẳng chân là sắt, bàn chân nửa sắt, nửa sành. Bỗng có một hòn đá từ trên núi, tách ra mà đập vào chân tượng và tất cả đổ xuống nát tan tành và gió cuốn đi mất tích. Còn hòn đá đập vào tượng thì trở thành một núi lớn choán tất cả thế gian.

Các nhà thông thái, pháp sư trong nước không ai giải mộng được. May thay, có Đa-niên, một tiên tri người Do thái, bị bắt làm nô lệ trong triều, được Thiên Chúa soi sáng, đã đến giải mộng:

-    Pho tượng khổng lồ, đó là các nước trên thế gian. Cái đầu vàng là chính Hoàng thượng. Ngài được Thiên Chúa trên trời ban cho một đế quốc quyền năng và uy thế (nước Babylon). Sau ngài là một đế quốc khác (nước Mêđia) kém hơn, đó là ngực và cánh tay bằng bạc. Còn bụng và bắp vế, đó là một đế quốc thứ ba (nước Ba tư) sẽ thay thế và cai trị trên toàn trái đất. Đế quốc thứ tư (nước Hy Lạp), phần cẳng chân và chân vừa pha sắt, pha sành, sẽ nổi dậy lật nước trước, và nghiền nát mọi sự, nhưng nó sẽ suy yếu dần vì chia rẽ, như sắt không thể pha với sành được.

Còn hòn đá, không do tay ai, thế nghĩa là do chính Thiên Chúa, Người sẽ cho chỗi dậy một nước, (nước Thiên Sai), đời đời không bị hủy diệt…. Nó sẽ đứng vững đời đời và sẽ lớn rộng ra khắp thế gian. Đó, thưa Hoàng thượng, chính Thiên Chúa đã cho ngài biết điều gì sẽ xảy ra sau này.

Bấy giờ, Nhà Vua sấp mình xuống đất mà lạy Đa-niên, cùng thưởng cho Đa-niên chức tước, bổng lộc cao quí nhất triều đình.

*   Đó là Lời Chúa ! - Tạ ơn Chúa !

Suy niệm Lời Chúa

Qua giấc chiêm bao và lời giải mộng của ngôn sứ Đaniên, Thiên Chúa cho biết các biến chuyển của lịch sử nhân loại trước Công Nguyên. Quả thế, trong lịch sử thế giới thời đó, các nước kể trên đã tuần tự xuất hiện và thống trị: bắt đầu là đế quốc Babylon, sau là đế quốc Mêđi, rồi đến Ba Tư, rồi đến Hi Lạp. Nhưng sau cùng, hòn đá không do tay người phàm từ trên núi lăn xuống đã lấn át tất cả các nước kia, và trở thành một núi lớn choán tất cả thế gian, tức là tiên báo về Đức Giêsu, do Thiên Chúa từ trời sai xuống, sẽ thiết lập một nước lan rộng khắp thế giới, và đứng vững đời đời. Đó là Nước Thiên Chúa.

Nước Thiên Chúa vĩ đại, thần thánh, kỳ diệu và vinh quang ấy, tất cả chúng ta đã được vào. Thật là diễm phúc trên đời này không có chi sánh bằng, thế mà chỉ nhờ tin vào Đức Giêsu và chịu Phép Thanh tẩy mà được ! Vì có lời Đức Giêsu phán rằng: “Ai (tái) sinh bởi Nước và Thần Khí, thì (mới) vào được Nước Thiên Chúa” (Ga 3.5). Đúng vậy chúng ta đã tin, đã chịu dìm vào trong nước Rửa tội, thế là đã được tái sinh bởi Thần Khí, mà kết quả là được vào Nước Thiên Chúa…

Nhưng đáng buồn là khi nghe nói đến Nước Thiên Chúa, lòng ta lại thấy dửng dưng, chẳng chút phấn khởi ? Tại sao ?

Thưa : Một phần vì ta ít khi được nghe giảng dạy về Nước Thiên Chúa cho xác đáng ; và phần khác vì hiểu lệch lạc !

·      Thật vậy, chúng ta thường được nghe dạy : Chúa chịu chết để đền tội cho ta. Điều này đúng, nhưng chúng ta tưởng đó là điều chính yếu trong sứ mạng của Chúa Ngôi Hai xuống thế làm người ! Không : sứ mệnh chính yếu của Ngài mà Chúa Cha sai xuống thực hiện là : Tái lập vương quyền của Thiên Chúa trên trần gian, bằng cách lập Nước, hay Vương quốc Thiên Chúa (tức là Hội Thánh), mà việc chịu chết đền tội của Ngài là để tha tội và tái sinh ta, cho ta xứng đáng được vào Nước hay Vương quốc đó của Thiên Chúa. Nói thế, không phải ta làm giảm giá trị và tầm quan trọng độc nhất vô nhị của việc Tử Nạn Phục Sinh của Chúa Giêsu đâu !  Nhưng xét theo chương trình cứu độ của Thiên Chúa thì nó phải như vậy, ta chỉ cần đọc đoạn sách Khải huyền 5.9-10, để nghe muôn loài muôn vật chúc tụng ngợi khen Chúa Giêsu là sẽ hiểu ngay : Ngài xứng đáng lãnh nhận cuốn sách (ghi lịch sử thế giới) và mở ấn niêm phong, vì Ngài đã chịu tế sát và đã lấy máu đào chuộc về cho Thiên Chúa muôn người thuộc mọi chi tộc và ngôn ngữ, thuộc mọi nước, mọi dân.  Và đã làm cho họ thành một vương quốc, thành những tư tế cho Thiên Chúa chúng ta..”

Đấy, Đức Giêsu hy sinh chịu chết là để chuộc tội và tái sinh nhân loại, làm cho họ thành vương quốc cho Thiên Chúa.

Vương quốc Thiên Chúa mà Ngài thiết lập trên trần gian, vẫn còn trong tình trạng khiếm khuyết, bất toàn, nên sau khi sống lại và lên trời, thì từ trời Ngài vẫn giữ “quyền làm vua”, để dùng quyền lực vô biên của Ngài tiêu diệt hết mọi thế lực thù nghịch, đem Nước Thiên Chúa đến tình trạng hoàn hảo ;  lúc ấy “Ngài mới trao vương quyền (và vương quốc) lại cho Chúa Cha”, (Hội Thánh thành Thiên đàng) để Chúa Cha “thống trị toàn quyền trên mọi loài, mọi sự” (1 Cor 15.24-28)

·  Nước Thiên Chúa tuyệt vời như vậy, thế mà từ trước đến nay, mỗi khi nghe nói Nước Thiên Chúa ta dửng dưng…Nhiều khi nghe nói Nước Trời, ta liền cho là một nước ở đâu mãi trên trời cao xa mù mịt, ngoài cõi thế trần nơi ta đang sống. Không phải đâu ! Chữ trời đây là chữ mà người Do thái, vì kính sợ, dùng để tránh gọi đích Danh “Yavê”, là tên “húy” của Thiên Chúa. Vậy, Nước Trời đơn giản chỉ có nghĩa là Nước của Thiên Chúa. Ở Việt Nam ta trước đây cũng có tục tránh gọi tên húy của những người bậc trên, ví dụ nếu tên Vua là “Hoàng”, thì gặp chữ “hoàng” phải đọc hay viết chại đi thành “huỳnh” ; nếu tên hoàng hậu là “hồng” thì phải đọc chại là “hường”... Trong thi cử ngày xưa, thí sinh nào làm bài vô ý viết tên húy của vua hay hoàng hậu, thì không những bị đánh trượt, mà còn phải tù.

·      Một sự hiểu lệch lạc nữa, là coi “Nước Trời” là nước thiên đàng, thuộc về đời sau, sau khi chết linh hồn ta mới được vào. Ta thấy Nước ấy xa vời thực tế của cuộc sống trần gian hiện tại, nơi con người vất vả vật lộn cho cuộc sống cơm áo gạo tiền… Hèn chi, lòng ta dửng dưng không thấy hấp dẫn. Đang khi trần gian này lại đầy những quyến rũ lôi cuốn của vui thú khoái lạc, của danh vọng, của quyền lực…

Có một giáo dân kia đến hỏi vị linh mục: Khi lần tràng hạt Mân Côi, năm sự Mừng, đến ngắm thứ hai : “Đức Chúa Giêsu lên trời, ta hãy xin cho được ái mộ những sự trên trời.” Thưa cha, chúng con có biết trên trời có gì hấp dẫn đâu mà bảo chúng con ái mộ. Các cha có bao giờ giảng cho chúng con biết về thiên đàng tốt đẹp thế nào đâu, mà chỉ thường giảng về hỏa ngục đáng sợ nhiều hơn…”. Thử hỏi như thế thì làm sao giáo dân lại chẳng dửng dưng, hững hờ khi nghe loan báo về Nước Trời !

·           Với trẻ nhỏ, khi dạy giáo lý người ta trình bày về Thiên đàng bằng một bức tranh vẽ trên cùng là Chúa Cha râu tóc bạc phơ ngự trị, ngồi bên hữu là Chúa Giêsu, đầu đội vương miện, tay cầm phủ việt vương quyền, ở giữa hai Đấng là hình chim câu biểu tượng Chúa Thánh Thần, bên cạnh và thấp hơn một bậc, thì có Đức Mẹ Maria, các thiên thần thì bay lượn chung quanh, còn ngồi vòng tròn trước ngai Ba Ngôi Thiên Chúa là các thánh nam nữ đủ mọi cấp bậc, tay vẫy cành lá vạn tuế, miệng tung hô : Thánh! Thánh ! Thánh ! In trí Thiên đàng là như vậy, suốt cả đời đời vô cùng vô tận cứ ngồi mà vẫy cành lá tung hô Thiên Chúa ! Thiên đàng như thế thì buồn chết được!

·      Còn có những cách hiểu lệch lạc nữa như : Nước ấy là vô hình và chỉ ở trong linh hồn hay trong lòng người ta ! Hoặc ngược lại, có người coi Nước ấy là một tổ chức như một quốc gia, trên chóp đỉnh là Đức Giáo Hoàng như một hoàng đế cai trị cùng các Hồng Y, nhờ một bộ luật thật nghiêm nhặt ; rồi Ngài ủy quyền cho Đức Giám Mục cai trị địa phận, đến lượt Đức Giám Mục lại đặt các Cha chánh xứ (cha Bổn sở) tại các giáo xứ, để cai trị, chăn dắt các giáo dân như đàn chiên ngoan ngoãn  chỉ biết cúi đầu vâng phục.

Nhìn Nước Chúa theo phương diện cơ cấu tổ chức như thế, thì buồn quá ! Chẳng khác gì nhìn bộ xương khô thay vì thân thể có da có thịt ; hay là nhìn vào tấm phim chụp X quang, thấy chiếc đầu lâu, hai hố mắt sâu hoắm, nhe ra hàm răng trắng nhởn, thay vì ngắm một dung nhan xinh đẹp, cái miệng chúm chím cười, đôi môi hồng thắm, đôi mắt bồ câu diễm lệ của cô gái, mà chàng trai nào nhìn thấy cũng bị hớp mất hồn, như câu ca dao kia rằng:

“Học trò trong Quảng ra thi,

Thấy cô gái Huế, chân đi không đành.”

Đành rằng Nước Trời trong giai đoạn trần gian là một cộng đồng, tập thể - (vì vậy mới gọi nước đó là Hội Thánh) - gồm những con người cụ thể, thuộc đủ dân tộc, mọi tiếng nói ; mà đã là tập thể thì cần có cơ cấu, có tổ chức, có quyền bính, có luật pháp, có những sinh hoạt...! Nhưng đó là bên ngoài, kỳ thực bên trong, Nước Thiên Chúa không theo tinh thần, không theo qui cách, không theo lối sống của các nước thế gian. Cho nên, Đức Giêsu mới bảo : Nước tôi không thuộc về thế gian này(Ga 18.36), nhưng theo đường lối của Thiên Chúa : một cộng đoàn những con người trên thì tôn thờ yêu mến Thiên Chúa, dưới thì yêu thương, tôn trọng, đùm bọc lẫn nhau trong một cuộc sống bình an … Đây chỉ nói sơ qua, sẽ có những bài khác đi vào chi tiết hơn.

+   Hậu quả thực tế của các cách hiểu lệch lạc nêui trên về Nước Trời rất là tai hại cho đời sống tín hữu. Đây chỉ tạm nêu ra một hai trường hợp :

1/    Trường hợp thứ nhất là khi người ta tưởng Nước Chúa là nước thiên đàng ở trên trời sau khi chết mới vào, thì người ta sẽ coi trần thế này là nơi lưu đầy, khổ ải, sống để lập công. Từ đó người ta dễ coi mọi người, mọi sự như phương thế mình dùng lập công để được thiên đàng. Ví dụ : bố thí cho một người đói nghèo, không vì yêu thương, mà để lập nhiều công nghiệp đáng được Chúa thưởng trên thiên đàng. Như vậy, đâu còn là yêu thương anh em, mà là yêu chính mình rồi. Anh em chỉ là phương thế làm lợi cho mình mà thôi! Thực tế, việc đó sẽ vô ích, Th.Phaolô bảo thế : “Giả sử tôi đem tất cả gia tài tôi mà bố thí..., mà tôi lại không có lòng bác ái, thì điều đó thành vô ích cho tôi” (1Cor 13.3). Bố thí là một việc bác ái, thế mà Th.Phaolô lại nói có thể bố thí mà không có bác ái. Lạ chưa ? Đó là khi bố thí để lập công cho mình, còn người nghèo là phương tiện, bố thí kiểu ấy là bố thí mà không có lòng bác ái.

2/    Một trường hợp nữa : Nếu người ta coi Nước Chúa là ở trên trời ở đời sau, thì có người sẽ nghĩ : cuộc đời trần gian quá hấp dẫn, bao nhiêu lạc thú, việc gì phải sống khắc khổ, tu thân tích đức…Cứ ăn chơi cho đã, miễn là đến lúc sắp chết bảo người nhà cấp tốc đi mời cha đến giải tội, làm phép Xức dầu, thế là yên chí được vào thiên đàng !!

        Quả là những hiểu lầm tai hại !...

Tích truyện

Một người nằm chiêm bao thấy có một cái thang cao thật là cao, bắc từ đất, lên tận trời. Anh ta nghĩ rằng :

-    Chắc đây là chiếc thang bắc lên tận cửa thiên đàng.

Chắc bụng như thế rồi, anh ta yên chí lo làm ăn, vơ vét tiền bạc, và khi có tiền, anh ta đàn đúm bạn bè, cờ bạc rượu chè nhậu nhẹt, chơi bời trụy lạc. Thỉnh thoảng, lúc tỉnh cơn say, anh giật mình, sợ án phạt hỏa ngục mà Chúa đã báo trong Phúc Âm, nhưng anh nhớ đến cái thang, anh lại chặc lưỡi tự nhủ :

-    Ta có cái thang thần kia rồi ! Khi gần chết, ta chỉ việc leo lên là nó đưa ta tới thiên đàng.

Một hôm, anh thấy mình bị bệnh gần chết, anh vội vàng chạy đến thang, leo lên, leo mãi..., gần tới thiên đàng, sắp thò đầu vào thì bỗng nghe một tiếng oai nghiêm từ trong phán ra :

-    “Tên khốn kiếp kia ! Ngươi không biết rằng : Ta là Cửa, kẻ nào không qua Ta mà vào, nhưng trèo vào từ nơi khác, kẻ đó là trộm cướp ư ?”

Sợ quá, anh lộn nhào xuống chân thang, và giật mình thức dậy. Té ra là một giấc chiêm bao. Nhưng nhờ đó, anh đã thay đổi lối sống. X

 

Print In trang | sendtofriend Email | back Trở về
  
Tin/Bài mới
Bài Lời Chúa 126 --- Đức Giêsu, Đấng Giải Phóng (5/29/2017)
Bài Lời Chúa 125 --- Một Thoáng Thiên Đàng... (5/29/2017)
Bài Lời Chúa 124 --- Thiên Đàng Dành Riêng Cho Loài Người (5/29/2017)
Bài Lời Chúa 123: Thiên Đàng Là Nơi Có Chúa Ở Cùng (5/29/2017)
Dạ Tiệc Ân Tình (4/12/2017)
Tin/Bài cùng ngày
Bài Lời Chúa 122: Thiên Đàng Ở Đâu ? (4/8/2017)
Bài Lời Chúa 120: Nước Thiên Chúa Như Thế Nào ? (4/8/2017)
Bài Lời Chúa 119: Nước Thiên Chúa (phần Iii) (4/8/2017)
Bài Lời Chúa 118: Nước Thiên Chúa (phần Ii) (4/8/2017)
Bài Lời Chúa 121: Không Có Thánh Thần, Nước Chúa Sẽ Điêu Tàn (4/8/2017)
Tin/Bài khác
Bài Lời Chúa 116: Sống Đã Rồi Mới Ăn (4/8/2017)
Các Bài Thánh Thư Và Phúc Âm Năm A: Tháng 3 (4/2/2017)
Câu Chuyệ̣n 7, 8, 9: Phật Tử Dược​ Sĩ (3/29/2017)
Câu Chuyệ̣n 10: Thiên Chúa Vẫn Làm Phép Lạ (3/29/2017)
Suy Niệm Chúa Nhật V Mùa Chay – Năm A, Lm Anton Trung Thành (3/28/2017)
MeMaria.org -- Từ 15/4/1999 lần truy cập -- Kim Hà [Valid RSS]
Copyright © 2011 www.memaria.org. All Rights Reserved. Powered by VNVN System Inc.
Best view with IE 7.0, Fire Fox, resolution 1024x768