Google Search
Local Search
|
|
Đồng bàn với phường tội lỗi
Nguồn: www.KinhMungMaria.com
|
|
Xét theo tâm lý, phải là bậc thầy mới hoạ nổi dụ ngôn đứa con hoang đàng. Thế nhưng đây lại chẳng nhấn mạnh về đứa con hoang đàng, về những nỗi khốn nạn và sự trở về của chàng ta. Mà lại nhấn mạnh nhiều đến người cha.
|
|
Khi những người cha người mẹ yêu con cái của mình họ sẵn lòng làm bất cứ điều gì cho chúng. Tuy nhiên đã xảy ra là những đứa con ít khi nhận biết tình yêu sâu nặng của cha mẹ dành cho chúng. Cả hai người con trong dụ ngôn hôm nay của Chúa Giêsu đã không hiểu được tình yêu của cha mình.
|
|
Khi chiêm ngắm người cha nhân hậu, ta khám phá ra khuôn mặt một Thiên Chúa yêu thương.
Thiên Chúa yêu thương là Thiên Chúa khiêm tốn.
Như người cha chấp nhận chia gia sản cho con, chấp nhận để con bỏ nhà ra đi, Thiên Chúa cũng tôn trọng tự do của con người.
|
|
Qua phần phụng vụ lời Chúa hôm nay, tôi muốn chia sẻ một vài ý nghĩ đơn sơ về tình yêu của Thiên Chúa.
Thực vậy, hình ảnh mà tiên tri Ezechiel cũng như nhiều vị tiên tri khác đã dùng, đó là hình ảnh một mục tử lặn lội đi tìm kiếm con chiên, không quản ngại đường xa và khó khăn khôn lường.
|
|
Chương Trình Phát Thanh Chân Lý Á Châu ----- Thứ Sáu Ngày 10/9/2010
Gồm Có: Tin tức thời sự, Ðạo lý thiên niên kỷ mới, Diễn đàn tự do, Căn cước Kitô, Phút cầu nguyện
|
|
|
 -Hãy chỉ dành thì giờ cho Chúa Giêsu và Ngài sẽ ban cho các con mọi sự mà các con tìm kiếm. Ngài sẽ tỏ lộ chính Ngài cho các con một cách sung mãn.
|
|
Charles Chaput, Đức Tổng Giám Mục Công Giáo của Denver Colorado, nói chuyện trong khoá họp đầu tiên của hội nghị chuyên đề lần thứ 15 của tổ chức Giáo Luật ở Slovakia vào hôm thứ Ba. Người kêu gọi giới Công Giáo ở Hoa Kỳ và ở Âu Châu, hãy chống lại sự thiếu khoan dung của thế giới đối với Kitô Giáo.
|
|
Một cách rất hiển nhiên về đạo lý của Ðức Giêsu là Ngài chú trọng vào giá trị của con người và trách nhiệm của con người đối với Thiên Chúa. Tất cả mọi lề luật và mọi sự đều nhắm chủ đích hoàn hảo hóa đời sống con người trong tình liên hệ Thiên Chúa.
|
|
Đầu ngật ngầy váng vất, Thương con mình tất bật ngược xuôi, Mấy ngày qua luôn túc-trực không rời, Đến tối mịt mới về nơi tổ ấm.
|
|
Tôi không hiểu sao người đàn bà tìm thấy sức mạnh cách nhanh chóng. Bà đứng thẳng dậy nắm tay tôi dẫn vào một căn phòng nhỏ xíu, trong đó có đặt chiếc giường. Trên giường là xác của một bé gái độ 10 tuổi. Cô bé mặc áo hoa, hai bím tóc thả hai bên với hai chiếc nơ màu đỏ.
|
|
Trường hợp không được chữa lành, họ hy vọng được Đức Mẹ ban sức mạnh trợ giúp để can đảm chấp nhận bệnh tật, hoàn thành thánh ý THIÊN CHÚA định liệu cho cuộc đời mỗi người.
|
|
Dĩ nhiên là hai quyết định của nhà vua bị vị trung thần Thomas More kháng cự. Để bóp nghẹt tiếng nói lương tâm, nhà vua truyền tống ngục rồi xử tử quan chưởng ấn Thomas More.
|
|
Thiên Chúa yêu thương là Thiên Chúa luôn chạy ra, như người cha chạy ra để đón đứa con thứ đi hoang trở về, như người cha đi ra để năn nỉ đứa con cả bớt giận để vào nhà ăn mừng người em trở về. Thiên Chúa dường như không yên tâm trong hạnh phúc của riêng mình, nếu có một người con còn đứng ngoài.
|
|
Chúa ơi, xin cho các lời: yêu kẻ thù, làm ơn cho kẻ ghét con, chúc lành cho kẻ nguyền rủa con, và cầu nguyện cho kẻ vu khống con, vang vọng trong tâm hồn và trí khôn con từng tiếng ... một. Xin Chúa đến giúp con sống những lời dạy này! Amen.
|
Thiên Chúa từ trời cao không muốn ban xá lệnh, ban ơn tha thứ cho tội nhân, mà trái lại đã thân hành đến ngồi đồng bàn với từng tội nhân. Thiên Chúa không thể hiện sự cảm thông bằng lời nói suông, mà bằng cả cuộc sống làm người...
|
|
Từ đoạn Tin Mừng theo Thánh Mattheo về cuộc thẩm phán cuối cùng, chúng ta cùng nhau suy nghĩ bổn phẩn yêu người một cách cụ thể và cách thức yêu người hôm nay.
|
|
|
|
Không chỉ có chiên cừu và các đồng tiền bị đánh mất. Con người cũng bị lạc mất. Theo tờ The Tablet (Tháng 12-1996) có khoảng 250.000 người ở Anh Quốc bị mất tích mỗi năm. Đủ mọi loại tuổi và thành phần, từ trẻ em cho đến người đứng tuổi, bởi mọi loại lý do và không lý do nào giống lý do nào, và họ bỏ đi mất tích.
|
|
Trong bộ sưu tập về các vị ẩn tu, ta đọc được câu chuyện sau đây: Có hai tội nhân quyết tâm vào sa mạc để ăn chay đền tội. Nhiều tháng trời ròng rã, mỗi người giam mình trong một túp lều, ngày đêm đánh tội, ăn năn và cầu nguyện.Ngày ngày các tu sĩ của một cộng đoàn ẩn tu mang thức ăn, nước uống đến tận căn lều của mỗi người.
|
|
Richard Pidell có viết một câu chuyện ngắn nhan đề: “Đứa con trai của một ai đó” (Somebody’s son). Câu chuyện mở đầu với một cậu bé tên là David bỏ nhà ra đi sống bụi đời. Vì khổ quá, không chịu nổi, cậu bèn viết một lá thư gửi về nhà cho mẹ bày tỏ niềm hy vọng được ông bố cổ hủ tha thứ cho cậu và chấp nhận cậu làm con trở lại.
|
|
Chương Trình Phát Thanh Chân Lý Á Châu ----- Thứ Năm Ngày 9/9/2010
Gồm Có: Tin tức thời sự, Mỗi tuần một sự kiện, Diễn đàn tự do, Công giáo và nhân quyền, Phút cầu nguyện
|
|
|
Xin cho con có một trái tim nhân hậu như Chúa, một cái nhìn cảm thông như Chúa đã cảm thông và tha thứ cho con, để con biết sống chan hòa với mọi người ở mọi nơi và mọi lúc qua mối tương qua trần thế. Nhờ đó mà con được Chúa yêu thương, nhờ đó mà nhiều người nhận ra Chúa qua đời sống của con. Amen
|
|
Mừng ngày sinh nhật của Mẹ Maria hôm nay, chúng ta hãy quyết hái nhiều chiếc hoa xinh đẹp dâng kính Mẹ. Nhất là chúng ta hãy tiếp tục làm những việc đạo đức thông thường dâng kính mẹ, như: lần hạt Mân Côi, đọc kinh truyền tin, nguyện kinh cầu.
|
|
Lạy Mẹ Maria, chúng con vui sướng vì có Mẹ là mẹ chúng con, cũng như là mẫu gương của đức tin, lòng mến, sự cậy trông và niềm phó thác. Xin cho chúng con luôn biết sống theo gương sáng của Mẹ. Chúng con tin tưởng Mẹ luôn cầu bầu cho chúng con trước toà Chúa chí ái. Amen.
|
Giáo Hội mừng kính ngày sinh nhật Ðức Maria từ thế kỷ thứ sáu. Ngày sinh nhật được chọn trong tháng Chín vì Giáo Hội Ðông Phương bắt đầu niên lịch phụng vụ từ tháng Chín. Ngày mùng tám là vì lễ Vô Nhiễm Nguyên Tội là ngày 8 tháng Mười Hai (chín tháng trước).
|
|
|
Con chỉ muốn gửi tặng cô, chú thôi và cũng mong là những quyển sách này dù cũ nhưng không bị phai tàn. Cô và chú cứ đọc trước, nếu vì một lý do nào đó không đăng được, thì cũng không sao, cứ coi như là một món quà, con gửi tặng đến cô và chú.
|
|
|
|
Sinh ngày 18/6/1921 tại Havre, Michel – Quoist đã bắt đầu lao động từ lúc 14 tuổi.
Anh hoạt động trong phong trào Thanh lao Công. Sau trở thành phụ trách nhóm và điều hành Liên đoàn. Vào chủng viện lúc 18 tuổi và thụ phong linh mục vào tháng 7 năm 1947, sau khi tốt nghiệp thần học ở Đại Chủng Viện Rouen.
Anh soạn luận án cử nhân tại Paris, về môn khoa học xã hội và chính trị, vừa thu thập được nhiều kinh nghiệm truyền giáo ở các nơi.
|
|
|
|
|
|
Chương Trình Phát Thanh Chân Lý Á Châu ----- Thứ Tư Ngày 8/9/2010
Gồm Có: Tin tức thời sự, Gương Thánh Nhân, Gặp gỡ Ðức Thánh Cha, Nói với giới trẻ, Phút cầu nguyện
|
|
|
|
Rước Kiệu Mẹ Lavang ngày Lễ Mẹ Lên Trời (15/8/2010)
|
|
Rước Kiệu Mẹ Fatima tại Đền Thánh Margaret
|
|
Chỉ có Chúa Giêsu Thánh Thể là Đấng biến đổi tôi. Mỗi đêm khi tôi vào nhà thờ chầu Chúa thì giống như tôi đi tắm nắng của Mặt Trời Công Lý. Tôi được “suntan” làm cho da thịt tốt tươi, làm cho tâm hồn khỏe mạnh, làm cho tính tình dịu dàng và biết tha thứ hơn. Chúa Giêsu sống trong tôi nên tôi không còn lo nghĩ và âu sầu nữa. Bạn có muốn Chúa Giêsu biến đổi bạn không? Hãy sống thân tình với Chúa.
|
|
Lạy Chúa Giêsu, xin cho chúng con luôn tham khảo ý Chúa, để biết rõ Chúa muốn chúng con làm gì. Xin cho chúng con ghi khắc mục đích tối hậu của đời người trong mọi quyết định của mình. Amen.
|
|
Lạy Chúa Giêsu, xin cho chúng con tin tưởng vào sức mạnh của ơn Chúa hơn. Xin cho chúng con xác tín rằng với ơn Chúa, không có gì là không thể trong cuộc sống của người môn đệ Chúa. Amen.
|
|
Hạnh phúc duy nhất và đích thực trong cuộc sống của người Kitô phải là chính Chúa. Có được hạnh phúc đó trong tâm hồn, chúng ta sẽ đánh giá đúng mức của cải vật chất và đồng thời sẽ tìm được hạnh phúc ngay trong những điều kiện thiếu thốn nhất của cuộc sống.
|
|
Thiên Chúa không dùng cán cân công lý thông thường của loài người. Công lý của Ngài là công lý của tình thương. Người thợ của giờ thứ nhất không lãnh hơn người thợ thứ hai vào giờ cuối cùng...
|
Cám ơn Cha vì những giọt máu đã đổ trên quê hương con. Cám ơn Cha đã chia sẻ và cho con một mẫu gương của đời hiến dâng phục vụ thật ý nghĩa. Lúc nào có dịp, con mời cha trở lại Việt Nam quê hương con, có lẽ bây giờ cũng đã thay đổi nhiều lắm rồi.
|
|
Cứ đến tháng 7 cho đến thánh 10 hằng năm người dân vùng này họ không biết làm gì vì đây là mùa lụt mà chỉ chờ trong lo sợ lũ lụt sẽ đến lúc nào, hơn nữa địa bàn vùng này lại là một trong những vùng thấp, trũng, ngập nước nhất của huyện Hương Khê, tất cả lượng nước đầu nguồn đều đổ về đây và cũng là địa bàn thuộc diện 135, nói đến vùng này chắc quý vị hiểu. Hầu như năm nào cũng bị thiên tai lũ lụt có những năm ngập nước 3-4 ngày, có khi một tuần lễ.
|
Chữ nhẫn là chữ tương vàng
Ai mà nhẫn được thì càng sống lâu
|
|
Để nhờ ơn Chúa và sự đồng hành của Mẹ con sẽ dần hoán cải đời sống, giúp con vượt khó, giúp con dần biết noi gương Mẹ trong cuộc sống, khẩn xin Mẹ giải thoát nhưng nỗi lo, những khó khăn hiện tại của con và của mọi người. xin Mẹ chúc lành cho những người thân trong gia đình con, bè bạn và mọi mối tương qua trong cuộc sống, cho Giáo Hội, các bậc lãnh đạo Giáo Hội, các vị Mục Tử, Tu sỹ nam nữ và toàn thể mọi người.
|
|
Lễ Sinh nhật Đức Mẹ ngày 8 tháng 9, đúng chín tháng sau lễ Đức Mẹ đầu thai vô nhiễm ngày 8 tháng 12.
|
|
Chương Trình Phát Thanh Chân Lý Á Châu ----- Thứ Ba ngày 7/9/2010
Gồm Có: Tin tức thời sự, Câu chuyện gia đình, Lời Chúa ngày Chúa Nhật, Diễn đàn tự do, Phút cầu Nguyện
|
|
|
|
Bỏ cái chật hẹp của lòng mình, con thấy ý nghĩa lời kinh kia quá đỗi thênh thang. Nếu những giải mây ngang đời trôi về vùng trời bao la không biết đâu là bờ bến thì ý nghĩa của lời kinh ấy cũng mênh mông không biết đâu là bến bờ.
|
"...Xin đưa bàn tay con cho Mẹ, Mẹ của con, và cho phép Mẹ hướng dẫn con." (Thông điệp ngày 2/8/2006)_0_66x100_1.jpg)
|
|
Chúa Nhật hôm nay nói đến tình yêu thương và tha thứ của Thiên Chúa đối với những tội nhân biết thật lòng ăn năn hối cải: “Trên Trời sẽ vui mừng vì một người tôi lỗi ăn năn hối cải hơn là chín mươi chín người công chính không cần ăn năn hối cải.” (Luca 15: 7).
|
Lạy Mẹ Maria, chúng con cám ơn Mẹ đã nhận chúng con là con của Mẹ. Xin Mẹ hãy lấy tình mẫu tử mà che chở, gìn giữ hồn xác chúng con trong tình thương của Mẹ. Xin cho chúng con được nép mình trong vòng tay từ ái của Mẹ. Amen
|
Hành Hương Đất Thánh: Nơi Đức Mẹ Ra Đời #2
Nguồn: www.KinhMungMaria.com
|
Hành Hương Đất Thánh: Nơi Đức Mẹ Ra Đời #1
Nguồn: www.KinhMungMaria.com
|
|
|
|
Ngay từ những thế kỷ đầu của Giáo Hội, các tín hữu đã mừng sinh nhật Đức Mẹ tại Đông Phương và sau đó là toàn thể Giáo Hội. Lễ sinh nhật Mẹ Thiên Chúa và Mẹ chúng ta là một dịp mừng vui hân hoan vì ngày Mẹ sinh ra là dấu chỉ ơn cứu độ đã gần đến. Nhiều dân tộc và nhiều quốc gia đã nhận ngày này làm bổn mạng.
|
|
Truyện Đức Mẹ:
Ngày 8 tháng Chín, thánh nữ Anna hiểu rằng bà sắp sinh Người Con bà hằng ước nguyện. Bà sấp mình cầu xin Thiên Chúa chúc phúc cho con mình. Lúc đó, Mẹ Maria được Chúa cho xuất thần rất cao cả, không thấy được mình sinh vào trần gian như thế nào. Lúc ra khỏi cơn xuất thần ấy, Mẹ đã thấy mình đẹp đẽ nằm trên tay mẹ mình.
|
Carthage - thuộc địa xưa của đế quốc La Mã - nằm ở vùng Bắc Châu Phi. Vào thời gian đầu của kỷ nguyên Kitô giáo, Carthage ghi vào lịch sử Giáo Hội Hoàn Vũ tên của rất nhiều vị thánh tử vì đạo, trong đó có cả quan bảo-dân Công Giáo La Mã, ông Marcellinus.
|
|
Claudio đã phát triển được tài điêu khắc tuyệt vời đến độ các tác phẩm của ngài vẫn còn giúp con người trở về với Thiên Chúa. Không xa lạ gì với các nghịch cảnh, ngài đã can đảm đối phó mọi trở ngại, phản ánh sự độ lượng, đức tin và niềm vui mà ngài học được từ Thánh Phanxicô Assisi.
|
|
Tem tập chú vào những đề tài và nhân vật quốc gia chúng ta trân trọng và mến yêu, và điều này chắc chắn là rất đúng đối với Mẹ Têrêxa, người đã tin tưởng sâu xa vào giá trị bẩm sinh và phẩm giá của con người, đã hành động không mỏi mệt để phục vụ người nghèo, kẻ bệnh hoạn, trẻ mồ côi và người hấp hối.
|
|
LẠNG SƠN, 6-9-2010 (giaophanlangson.org) – Trong tinh thần bác ái Kitô giáo, theo tâm nguyện “Đến với muôn dân” của vị mục tử giáo phận, ngày 5 tháng 9 năm 2010, đoàn của ủy ban Bác ái xã hội, Caritas giáo phận Lạng Sơn đã đến dự lễ khai giảng năm học mới và trao quà tặng khuyến học cho học sinh vùng sâu đặc biệt khó khăn.
|
|
Mong rằng mọi người ngay từ hôm nay hãy bắt đầu lần hạt kinh Mân Côi, lần hạt mỗi ngày, cùng kết hợp với suy ngắm trọn vẹn công trình cứu chuộc của Đấng Cứu Thế, ơn đồng công cứu chuộc của Mẹ Thánh Ngài, nhằm gắn chặt chúng ta vào Chúa Giêsu Kitô và Đức Mẹ Đồng Trinh Maria hơn.
|
|
Rất vui được làm quen với chị, và cám ơn chị về trang "Giờ Của Mẹ" vì tôi đã nhận nhiều thông tin tốt từ trang web này. Mong rằng trang web có thể giúp ích cho mọi người, và đưa các độc giả ngày càng đến gần với Chúa và Đức Mẹ hơn.
|
|
Không thể nào đứng vững được, tôi sà xuống bên cha và lắp bắp: "Lạy Cha xin Cha tha tội cho con...” Tôi chỉ nói được có thế, rồi nghẹn họng... nước mắt cứ chực trào. Lâu thật lâu, tôi nghe: "cha tha tội cho con...” và tôi đã oà lên khóc... Kể từ ngày có trí khôn, không bao giờ tôi khóc, tôi ghét cái sướt mướt của đàn bà, hèn! Thế mà hôm đó tôi đã oà khóc như một đứa con nít.
|
|
Thánh Giáo Phụ I-rê-nê đã suy nghĩ sâu xa về tình yêu Thiên Chúa như vậy: “Vinh quang của Thiên Chúa là con người được sống”. Trên thập giá, Chúa Giê-su không là một quan tòa, nhưng là Đấng trung gian. Giờ thập giá là giờ mà sự tha thứ ca khúc khải hoàn. Đây là giờ vinh quang của Thiên Chúa.
|
Vừa qua, ngày 28-08-2010, do ảnh hưởng của cơn bão Số 3 và áp thấp nhiệt đới, mưa lớn trên diện rộng, nước lũ từ thượng nguồn đổ về gây thiệt hại khá nặng nề về hoa màu. Ngay trưa ngày 29-08-2010, Đức Cha Giuse Nguyễn Năng, Giám mục giáo phận đã đến Xích Thổ gặp gỡ, chia sẻ và khích lệ bà con giáo dân bị ngập lụt.
|
|
Dostoyevsky chỉ mới 20 tuổi khi ông viết cuốn sách đầu tiên nhan đề Người Nghèo. Cuốn này đạt được thành công lớn. Ông đã mau chóng trở thành nổi tiếng. Sự tâng bốc này có thể dẽ dàng làm ông trở nên ngông cuồng nhưng cũng do sự kiện ấy, không bao lâu sau, ông đụng chạm với chính quyền.
|
|
Chẳng ai có thể đi một lúc hai con đường. Cuộc sống luôn đặt con người trước những lựa chọn, mà chọn là từ bỏ.
Từ bỏ trở thành quy luật để sống và lớn lên. Thai nhi không thể ở mãi trong bụng mẹ, dù đó là chỗ an toàn, êm ấm. Đứa bé chẳng thể nào trưởng thành, nếu nó sống mãi bằng sửa mẹ.
|
|
Sống là chấp nhận từ bỏ.
Có những điều xấu phải từ bỏ như tật nghiện thuốc lá, ma tuý, rượu chè, trụy lạc...
Cũng có điều tốt phải bỏ, để chọn một điều tốt hơn: chọn nghề, chọn trường, chọn chỗ làm, chọn bậc sống...
|
|
Chương Trình Phát Thanh Chân Lý Á Châu ----- Thứ Hai Ngày 6/9/2010
Gồm Có: Tin quan trọng tuần qua, Thời sự, Niềm Tin và Khoa học, Diễn đàn tự do, Tìm hiểu Thánh Kinh, Phút cầu nguyện
|
|
|
Người bố cảm thấy rất đau đớn và không nói được lời nào; ông ta trở lại chiếc xe của mình và đá nó thật nhiều. Trong khi đang bị lương tâm dằn vặt và đang ngồi đối diện phía hông của chiếc xe đó, ông ta chợt nhìn thấy những vết xước do chính đứa con trai của ông ta đã vẽ rằng:
“ Bố ơi ! Con yêu Bố nhiều lắm !”
|
|
|
|
Thay đổi kích cỡ chữ đọc:
|
|
|
Chủ Nhật, Ngày 17 tháng 1-2010
|
|
SỨC SỐNG MỚI NHỜ MẸ
tinvuichualanh.net
Tôi đọc đi đọc lại nhiều lần lá thư của chị. Vẫn mãi trào dâng một cảm xúc linh thiêng thần thánh. Tôi run rẩy trong khát khao. Tôi bàng hoàng trong niềm cậy trông mà chị đang truyền vào cơ thể mòn mỏi rệu rã của tôi. Tôi rưng rưng như chính tôi quì dưới chân Mẹ.
“ Anh thân mến, Hôm nay vào lúc 5 giờ chiều, giờ địa phương, đài phát thanh loan tin Đức Mẹ hiện ra tại một nhà thương gần nơi em ở. Em vội vã đóng cửa tiệm về nhà để cùng các em đến tìm hiểu thực hư ra sao. Vì trời mưa khá nặng hạt nên sau 45 phút lái xe em cũng đã có mặt tại bệnh viện. Vô cùng xúc động vì Đức Mẹ thực sự đã hiện ra, anh ạ! Uy linh và mầu nhiệm! Em đã chứng kiến bằng chính hai con mắt trần của mình. Trên khung kính của tầng ba, Đức Mẹ bế Chúa Con đứng uy nghi trên tầng mây trắng. Rõ nét trinh nguyên. Lộng lẫy và sáng láng. Vầng hào quang rực rỡ tỏa chiếu lung linh một khỏang không gian trong đó hình Mẹ và Hài Nhi bật sáng. Dù mưa như xé buốt, dù đêm đã tràn về nhưng em vẫn chạy đến úp mặt vào bờ tường mà phía trên cao là hình ảnh nguyên vẹn. Một sức hút kỳ diệu mãnh liệt làm em chóang váng sây sẩm. Em khóc trong rung cảm mãnh liệt mà chưa một lần nào đến với em trong đời. Em ấp úng gọi tên Mẹ khi ngước nhìn lên cao và xin Mẹ ban ơn lành cho anh khỏi mọi bệnh tật cùng những người thân yêu khác. Sau đó vẫn trong nước mắt em lần hạt Mân Côi và cất tiếng hát: “ Lạy Mẹ, xin an ủi chúng con luôn luôn ….”. Và rồi mọi người đứng quanh đó cùng đồng thanh hát vang với cả lòng chân thành sốt sắng tột cùng. Em ra về, tâm hồn và lòng trí hân hoan tin tưởng vào Mẹ như còn tươi roi rói lan tỏa.
Anh à, em không hiểu tại sao lúc đó em nghĩ đến anh. Chắc chắn trong tâm hồn em, anh là người đau khổ nhiều nên cần nhiều lời cầu nguyện. Ước gì sáng mai khi thức giấc em sẽ nghe được tin báo của anh: “ Em ơi, anh đã đi trở lại được rồi! Đức Mẹ đã chữa anh khỏi bệnh.“ Hãy cầu nguyện và hy vọng nhiều anh nhé! Vì xưa Chúa đã nói với người bất toại:” Con hãy đứng dậy mà đi, Đức tin con đã chữa con.” Em đang tràn trề niềm cậy trông nơi Mẹ đó anh.
Chào anh, Em "
Tôi buông máy. Nhấc mình khỏi ghế. Mắt cay xè. Gạt xong giọt nước mắt khan hiếm muộn màng tôi nhìn lên tượng Mẹ đọc thầm một chục kinh với tâm trạng lắng đọng hút sâu trong não bộ. Tôi cũng cầu mong đôi chân của tôi nhấc bổng cao bay vào hồng ân của Mẹ như chị đã dành cho tôi những giây phút siêu thoát tuyệt vời nhất.
Năm trước. Vào những ngày cuối năm tôi như kẻ bạc nhược. Mùa đông lạnh buốt hơn. Sáng sớm cuộn mình trong chăn gối như tiếc nuối hơi ấm còn vương vất cùng sự sợ hãi bâng quơ. Đôi chân dại ra và lạnh ngắt chẳng thiết nhấc lê ra khỏi chiếc chiếu nệm mỏng đã úa vàng ù cợn mầu xám xịt do nước tiểu vãi vương khi đêm luôn là nỗi kinh hòang của người bệnh đã không còn tự kềm chế. Chưa hết, mỗi khi cuộn miếng lót tôi thường nghe lời mắng nhiếc chì chiết của vợ: “ Lo mà chữa trị đi! Y như trẻ nít ấy!” Sao đắng nghét đến thế! Khi mà cả nhà tuy chỉ có ba miệng ăn nhưng thu nhập chỉ đủ nuôi một tầu há mồm. Thế thì lấy đâu ra khỏan chăm sóc sức khỏe. Trông chờ vào an sinh xã hội chỉ có tốn hơi. Liệu cơm mà gắp mắm chứ. Chịu đấm ăn xôi âu cũng là lẽ sống của tôi để cho gia đình êm ấm không ồn ào đôi co. Bởi trụ cột như tôi làm sao gia đình không gẫy đổ không sần sượng. Bởi tôi còn chẳng chịu đựng được nữa là ai khác. Cứ thế tôi rơi vào tuyệt vọng lúc nào không hay khi hai bàn chân mỗi chiều béo ra mốc meo như phấn rắc. Bước đi nặng như đeo đá. Thế nên căn nhà vắng vẻ ngôi mồ hoang. Con lao vào trường học. Vợ thì chẳng nghề ngỗng cũng lẩn tránh tìm miếng ăn nơi anh em ruột thịt. Bề bộn. Xộc xệch. Cô quạnh. Héo hắt. Mì gói duy nhất đúng như tên gọi “ A One “. Còn lại cái thân tôi khốn khổ rệu rạo. Hình ảnh vớt vát của năm đói 45 còn sót lại. Giá như có đạo diễn nào dù muốn diễn lại cảnh quay năm đó cũng thèm cái xương tàn ma chê này của tôi. Hơn nữa mùa lạnh làm rúng động hai lá phổi đã rêu phong màu khói thuốc. Tôi rên khò khò như đưa đò mỗi khi chiều lộng gió. Và đêm tối như hoang tàn luôn làm tôi hoảng loạn với những vết loang hoen ố gây xóc buốt khi mở mắt. Thời gian nhạt nhoà. Dài dăng dẳng. Tâm hồn mụ mẫm như thiểu não. Một buổi sáng nọ. Trời thoáng lạnh. Ly cà phê nóng sảng khoái làm đầu óc tỉnh táo. Tiếng reo điện thoại bỗng vang lên lanh lảnh phá tan sự lặng thinh trong căn nhà đã bớt tẻ nhạt với ánh nắng ban mai rộn rã. Tiếng chào trong máy rất xa lạ. Tôi ấp úng: - Xin lỗi anh là ai ạ? Tiếng máy bình thản: - Tôi là Minh bạn anh Trung San José đây. Tôi càng nao núng khi người đối thoại với tôi vẫn mập mờ khó hiểu. Tôi xoáy sâu vào trọng tâm: - Anh Trung tôi biết, nhưng anh thì không? Anh nói rõ hơn được chăng? - Giản đơn thôi anh ạ. Tôi là người chuyển cho anh một món quà từ Mỹ về nhưng chưa biết đường ghé thăm anh. – Tôi thở ra nhẹ nhõm. Sự mừng vui biểu lộ rõ trong giọng nói đã đổi tông: - Hân hạnh cho tôi quá.- Sau khi chỉ đường cặn kẽ, tôi nhấm nháp hớp cà phê còn lại trong ly rồi thưởng thức hương trà nóng bỏng trên đầu lưỡi. Một tiếng sau. Minh ngừng chiếc cub 82 mầu đuôi chuột trước cữa. Anh ta trắng và béo khoẻ. Quần áo trên người phẳng lì. Chiếc áo pull mầu nho sang trọng. Quần bò xanh sậm tươm tất. Anh vào nhà bắt tay tôi trong khi tôi vẫn ngồi. Anh rất vồn vã không khách sáo, giọng chắc nịch: - Biết tôi về thăm quê, anh Trung nhờ tôi chuyển cho anh số tiền mà anh em bạn hữu thân quen của anh đóng góp khi nghe tin anh bị bệnh trở lại. Anh Trung đã cho tôi biết tình trạng bệnh của anh và dặn tôi bằng mọi cách trao tận tay số tiền này. Nói xong anh chuyển cho tôi phong bì không dán kín. Tôi nhận bì thư lòng rối bời vừa xúc động như gặp được người thân sau bao năm xa vắng vừa hân hoan khi đón một vị khách việt kiều. Tôi mừng rơn suýt quên lời cám ơn người chuyển thư. Tôi run lên trong ngập ngừng: - Cám ơn anh đã tìm nhà và không ngại khó khi chạy trên đường phố Saigon ngập bụi nắng. Anh can đảm thật vì ngay cả dân trong thành phố này lắm kẻ không dám ôm tay lái. Thế mới thấy anh nhiệt tình đến với tôi. Xin anh chuyển lời đa tạ của cả gia đình tôi nhé khi anh quay về! – Minh nhíu mày tìm hiểu mối quan hệ của chúng tôi, anh trầm tĩnh: - Anh Trung và anh là thế nào với nhau? - Chúng tôi là cựu chủng sinh. Tôi sau anh ấy hai lớp nhưng rất gần gũi thân quen khi còn học chung. Nay sau 32 năm xa cách tôi cứ ngỡ sẽ không còn bao giờ gặp lại nhau nữa. - Thật quí hiếm tình thân thừa sai của các anh! - Chắc chắn đây là thần khí mà các cố Tây MEP truyền lại cho anh em chúng tôi đúng như thánh Phanxicô Xavie tận hiến cả cuộc đời cho truyền giáo.
Hôm đó anh Minh chia tay tôi vội vã bởi anh còn phải làm nhiều việc trong ngày. Tôi chào tạm biệt anh ngay trên ghế ngồi. Anh cảm thông khi ánh mắt nhìn ẩn chứa. Hình ảnh này gợi lại trong tôi lời Chúa đã lâu tôi không được cảm nhận:” Phúc thay ai xót thương người, vì họ sẽ được Thiên Chúa xót thương“. Trong lá thư tôi biết tên chị là người đã chia sẻ với tôi . Lần theo đó tôi được chị quan tâm lo lắng hơn bằng một sự đồng cảm trong dấu ấn Chúa Kitô. Chị đạo đức thánh thiện lại họat động xả hội tích cực. Chị là thành viên của hội Vincent de Paul bên đó. Và lá thư điện tử trên chính là của chị đã viết riêng cho tôi.
* * *
Sau giấc ngủ bải oải do chứng viêm phế quản mãn tính khê đọng còn để lại, tôi chậm rãi mò mẫm nấu nước pha trà rồi chế cà phê cho một buổi sáng như mọi ngày. Vẫn một ngày buồn bã tôi mở máy tìm thư. Địa chỉ thư người gửi làm mắt tôi mở toang đen nhánh. Màn hình phản chiếu mầu mắt ấy long lanh thêm. Tôi click vào hàng chữ “ good morning anh “ và mải mê đọc như nuốt từng chữ trong niềm vui khôn tả cùng sự ngậm ngùi thân phận. Nội dung thư về niềm tin vô cùng mãnh liệt tác động hồn tôi thổn thức.
“ Anh thân mến, Tối nay nghỉ sớm trở về nhà nằm một chút cho lại sức. Sau đó em vội vã đi khấn Đức Mẹ cho anh. Trời không mưa nên thời gian di chuyển ngắn lại. Nhưng đêm nay rất đông người hành hương. Giao thông chật kín nên lực lượng kiểm soát tăng cường nghiêm ngặt hơn. Trên bầu trời có cả trực thăng vờn lượn. Khách viếng quì gối ngay dưới sân cỏ còn đẫm ướt. Em cố lèn sâu bên trong mong tìm lại cảm xúc linh thiêng của ngày hôm qua. Quả nhiên khi em chạm tay vào bờ tường cơ thể em vẫn run lẩy bẩy như chạm vào một mạch điện siêu nhiên nào thóang qua. Trời mát không mưa nhưng sao hai hàm răng đanh líu lại như khi lên cơn rét. Vẫn dàn dụa nước mắt nóng bỏng, em cảm nhận ơn Mẹ đang hết sức đến gần như sờ thấy như chạm tới. Rồi em khép nép quì gối trên ngọn cỏ còn thấm ướt từ đêm qua . Em lần chuỗi xin Mẹ cho riêng anh. Sau mỗi kinh Kính Mừng em lại kêu xin: “ Mẹ ơi xin cho người bệnh con đang cầu khấn cùng Mẹ được đứng lên và đi như ngày xưa Con Mẹ đã bảo với người bất toại: “ hãy đứng lên xách nạng ra về và nói cho những người chung quanh biết là con đã được chữa lành.” Rồi em ra về bình an.
Anh à, em sẽ cầu nguyện cho anh thật nhiều khi em ở đó. Em sẽ kèo nài cho đến khi anh thấy có sự thay đổi trong cơ thể lúc đó em mới thôi. Không cha mẹ nào khi các con xin cái bánh mà lại cho con rắn đâu anh. Đó là cha mẹ nơi trần gian này huống chi Chúa là Đấng tác tạo nên chúng ta. Hãy cùng với em khấn nài xin Chúa và Mẹ trong những ngày này thật mãnh liệt anh nhé.
Chào anh trong sự cậy trông, Em “
Nước mắt rơi từ lúc nào tôi cũng chẳng rõ. Chỉ thấy cay xè và nóng rát trên khe mũi. Tôi tưởng rằng đã cạn khô. Tôi ngước nhìn Mẹ trên bàn thờ trước mặt và tận sâu trong hồn tôi tha thiết cậy trông. Cả ngày hôm đó tôi như người sống trong mộng ảo vì tôi tin tôi sẽ được ơn lành của Mẹ. Chiều đến là lúc nghiệt ngã nhất. Hai lá phổi sẽ rên rỉ sẽ rung lên vì ngột ngạt. Cơn sốt lạnh sẽ bắt tôi co ro sẽ bận thêm áo khóac ngoài. Hai bàn chân sẽ phình ra sẽ nhợt nhạt trắng bợn. Tôi đón đợi những giây phút khắc khoải triền miên này tan biến trong một buổi chiều mà tôi chưa bao giờ thấy mầu nhiệm đến thế. Đêm hè vẫn thường nóng bức. Lửa như vẫn mãi hâm nóng mái tôn mầu nâu rỉ sét. Nhưng đêm nay tôi cảm nhận hòan tòan khác biệt. Cơ thể tôi như nhẹ hơn dưới chân. Hơi thở tôi không rát khô mà thoang thoảng ấm. Lồng ngực như có ai giữ lại mềm mại hơn. Tôi nhắm mắt êm ái và trong lòng trí thầm mong đêm sẽ qua mau để báo tin vui cho chị khi mặt trời chói chang trong nắng hè.
* * *
Nếu không mãnh liệt cậy trông chắc không bao giờ ai đó cảm nghiệm được ngày mới tươi vui của tôi. Ánh sáng đã hắt qua cửa. Tôi chòang dậy trong sự sảng khoái vô bờ. Một đêm không mộng mị dằn vặt. Chiếu chăn khô ráo. Hai bàn chân thì nhẹ tênh. Da mịn lại trông tươi tắn hơn. Hơi thở không còn cồn cào. Lồng ngực đã nhịp nhàng theo một điệu valse êm ái. Điếu thuốc ngày mới thơm rền trong bầu khí nghe thơm mát. Lá thư quen thuộc của chị một lần nữa trải rộng trước mắt. Tôi mừng ran trong lòng khi những dòng chữ nhảy múa.
“ Good morning anh,
Chiều qua. Chủ nhật. Ngày lễ nghỉ. Em vội đến chỗ Đức Mẹ. Cảnh sát bắt đầu xét xe và tra hỏi khách hành hương. Trên xe em lúc đó có thêm một người thân bị liệt chân phải dùng xe lăn nên em trả lời với họ là đi cầu nguyện xin ơn lành. Từ đó họ cảm thông cho xe vào thật gần nơi Mẹ đã hiện ra để người bệnh ưu tiên đến gần. Sau đó phải tìm chỗ để xe. Thật may cho em là Mẹ đã chở che khi em được đậu ngay dưới bóng mát gần lối ra vào. Rồi em tiến lại gần bờ tường nơi hai lần em quì xuống. Gần đó đã hình thành một điểm tập trung hoa hồng các loại và những đồng tiền dâng cúng Mẹ. Sau những lời kinh quen thuộc em lại năn nỉ Mẹ lần nữa: “ Mẹ ơi Mẹ, cho người anh em kém may mắn của con được hồng ân của Mẹ thật nhiều. Xin Mẹ đừng bỏ ngoài tai lời con van nài! “ Liền đó em đổi lấy một tờ bạc $1.00 và nhặt thêm vài đồng xu cùng vài bông hồng trắng mà khách hành hương dâng Mẹ. Sau đó em theo đòan người tiến lại gần bức tượng bên cạnh nơi Mẹ in hình để nhìn rõ hình thù của một bào thai cũng tại lầu ba. Em hốt hỏang kinh hãi khi đức tin liên tưởng đến những lời cảnh báo mà loài người đã phá hủy diệt mầm sống quá lộng hành. Hơn nữa nơi Mẹ hiện nguyên hình lại là nơi chữa mắt nên chúng ta có thể hiểu được rằng Mẹ nhắn nhủ con cái yêu của Mẹ hãy nhìn cho rõ và đừng giết mạng sống con người nữa. Chắc chắn rằng Mẹ đã chứng kiến nhân loại đang suy thoái về lòng nhân ái yêu thương và đang đi dần vào sự tự hủy diệt. Em cảm nhận về điều này rất rõ khi tận mắt chiêm ngắm những dấu ấn nơi đây. Anh có nhận ra chăng!
Với những gì em cung kính nhận nơi chân Mẹ em sẽ gửi về cho anh để anh tăng thêm sự cậy trông bền đỗ nơi Mẹ. Và cho đến lúc này anh đã có những biến đổi tốt đẹp nào chưa? Hãy cho em biết vì em tin chắc rằng ít nhiều Mẹ cũng lắng nghe con của Mẹ nài van.
Xin Mẹ chở che anh luôn mãi! Chào anh trong Chúa Kitô, Em.”
Cố nuốt cho trôi những nấc nghẹn sâu kín. Như người ngoi ra khỏi tầng mây bồng bềnh, tôi bấm nút reply vội vã sợ tan biến đi niềm vui đang trào dâng. Tôi gõ nhộn vui hơn bất cứ thời gian nào từ khi có máy.
“ Chị thân ái, Tôi vô cùng hạnh phúc báo tin chị rõ. Hôm nay cơ thể tôi đã thay đổi rất kỳ lạ. Đã nhiều tháng ngày không còn mặn mà với thuốc men thế mà từ chiều tối qua chân tôi đã xẹp xuống đã lắng dịu.Thật bất chợt. Cơn đau viêm phế quản đã gần như tan biến. Thật diệu kỳ. Tôi như người vừa qua một cơn mê. Bồng bềnh như siêu thoát khỏi cơ man nào là đau đớn, chán chường và bệ rạc. Hồn tôi đã tìm lại được niềm vui sống. Sự mãnh liệt cậy trông nơi Mẹ của chị đã thực sự tiếp sức cho tôi, đã tăng niềm hy vọng mênh mông để tôi gần gũi với Mẹ thật nhiều. Đức Mẹ đã ban ơn lành cho tôi rồi chị ạ. Xin Thiên Chúa trả công bội hậu đến chị và gia đình.
Thân ái chào chị mến yêu của tôi. Người nhận ơn lành của Mẹ.”
Tôi bấm nhanh vào nút send. Lòng trí lâng lâng tin yêu vào sự mãnh liệt cậy trông nơi Mẹ Maria đã cho tôi sức sống mới. Tôi buột miệng tung hô: “Tạ ơn Mẹ đến muôn muôn đời!”
Nhớ về Mẹ, 16/01/2010
Phêrô Vũ văn Quí CVK64
|
|
Tin/Bài mới
Tin/Bài khác
|
|