MeMaria.org
Radio Giờ Của Mẹ - Giờ Bình An - Giờ Tin Yêu - Giờ Hy Vọng
(714) 265-1512. Email: Kim Hà
banner
Google Search
memaria www  

Local Search
PayPal - The safer, easier way to pay online!
top menu :: suy niệm
Thay đổi kích cỡ chữ đọc:
  
Nhận Thức Của Dân Chúng
Thứ Hai, Ngày 20 tháng 6-2016
NHẬN THỨC CỦA DÂN CHÚNG

Dân chúng nói tôi là ai? Hoặc Tôi như thế nào đối với những người khác? Đó là những câu hỏi mà nhiều người hỏi, nhưng đặc biệt là những người được dân chúng nhìn vào.

 

Khi Đức Giêsu hỏi: “Dân chúng nói Thầy là ai?”. Người không hỏi điều đó vì lợi ích cho Người mà vị lợi ích của các Tông đồ. Đức Giêsu biết rõ Người là ai. Người có sự tự chủ phi thường đến nỗi Người có thể đối mặt với cả sự nịnh hót lẫn sự thù ghét với sự thanh thản hoàn toàn.

 

Một số người thèm khát được tán thưởng. Hẳn họ đã lớn lên với cảm thức mình bị bỏ quên, chê bai và chỉ trích. Người nào có sự hoài nghi sâu xa, thật sự về mình luôn luôn tìm kiếm sự xác nhận của những người khác.

 

Chúng ta cần tìm kiếm thực tại của riêng mình để có thể đứng vững trên đôi chân của mình. Do đó chúng ta không cần người khác chống đỡ cho chúng ta. Có những người có một ngọn lửa chiếu sáng rực rỡ liên tục từ nơi thâm sâu của tâm hồn họ. Ngọn lửa ấy không biết đến họ, vì nó không lệ thuộc vào điều mà những người khác nghĩ về họ. Đó là điều họ nghĩ về chính họ với sự chắc chắn và thanh thản.

 

Tuy nhiên, một đôi khi nhìn lại chính mình như những người khác nhìn chúng ta có thể có lợi cho chúng ta. Alfred Nobel là một nhà công nghiệp người Thuỵ Điển giàu có và danh tiếng. Ông đã phát minh ra chất nổ. Nhưng gần cuối đời ông hoàn toàn không hạnh phúc. Ông chưa bao giờ kết hôn và cả đời ông, ông bị sức khoẻ kém là phiền nhiễu. Kết quả là ông có một nhân sinh quan rất bi quan.

 

Thế rồi, một sáng nọ, ông đọc thấy trong một tờ báo một cáo phó của ông. Đó là một nhầm lẫn của một nhà báo. Ông rất bối rối bởi những điều ông đọc. Điều làm ông tổn thương nhất là hình ảnh sai lạc mà dân chúng có về ông. Thế giới biết đến ông như “một ông vua chất nổ”. Đó là từ người ta dùng để nhắc đến ông. Trong bản cáo phó, người ta không hề nói đến mong ước của ông muốn đoàn kết các dân tộc và làm cho chất lượng của đời sống con người tốt hơn. Tổn thương to lớn đối với ông là khám phá ra rằng mọi điều chủ yếu, mọi việc làm nên cái cốt lõi của đời ông đã bị che giấu đối với người khác; còn mọi điều sai lạc lại được phổ biến công khai. Ông cảm thấy hoàn toàn bị hiểu lầm. Ông không phải như thế. Ông quyết định phải lập tức hành động để cho thế giới biết lý tưởng thật và mục đích của đời ông.

 

Ông để lại phần lớn gia tài khổng lồ dùng vào việc làm cho thế giới tốt đẹp hơn. Ông lập ra năm giải thưởng để phát cho các ông hay bà nào có sự đóng góp nổi bật vào các lĩnh vực vật lý, hoá học, y học, văn chương và hoà bình. Ông muốn được nhớ đến không phải như một người đã phát minh ra thuốc nổ có thể làm thế giới nổ tung, nhưng như một người có tâm hồn tốt lành và nhân hậu.

 

Điều đã xảy ra cho ông Nobel chứng tỏ người ta mắc sai lầm như thế nào trong sự phán xét người khác. Điều đó cũng đã xảy ra với chính Đức Giêsu. Tin Mừng hôm nay cho thấy dân chúng có những ý tưởng khập khiễng về Người. Có kẻ nghĩ Người là Gioan Tẩy Giả (lúc đó đã chết). Những người khác thì nói là một ngôn sứ thời xưa sống lại.

 

Đức Giêsu là Đấng Mêsia như Phêrô đã đoán chính xác. Nhưng Người không là Đấng Mêsia vinh quang như dân chúng đã mong đợi. Người phải là một Đấng Mêsia đau khổ. Người không thống trị, Người phục vụ. Đức Giêsu không quan tâm chiếu rọi hình ảnh mà dân chúng muốn. Người biết Người có một số phận mà Thiên Chúa đã định mà Người phải hoàn thành, không sai sót.

 

Chúng ta sẽ mắc sai lầm nếu bận tâm chính của chúng ta chiếu rọi một hình ảnh tốt đẹp và và sống theo những kỳ vọng của người khác. Điều duy nhất mà chúng ta được mời gọi trở thành là phải trở nên cái bản ngã chân thật của mình. Chúng ta không thể sống viên mãn và hạnh phúc nếu không hoàn thành điều đó. Nhưng chúng ta không nên bằng lòng cho đến lúc đạt đến mức độ tốt nhất mà chúng ta có thể đạt được trong việc trở nên chính mình. Vậy, dù đường đời của chúng ta như thế nào, điều thật sự quan trọng là chúng ta phải trở nên chính mình trước mặt Thiên Chúa và người khác. Đây là cuộc hành trình về lại nhà mình.


 

Print In trang | sendtofriend Email | back Trở về
  
Tin/Bài mới
Từ Bỏ Chính Mình – Lm Ignatiô Trần Ngà (6/21/2016)
Tin Hay Không Tin? (6/21/2016)
Sống Vì Mọi Người – Lm. Giuse Tạ Duy Tuyền (6/21/2016)
Phút Dừng Chân Khẳng Định Căn Tính (suy Niệm Của Lm. Giuse Nguyễn Văn Nghĩa) (6/21/2016)
Ơn Tha Thứ (6/21/2016)
Tin/Bài cùng ngày
Những Đòi Hỏi Của Cuộc Khổ Nạn - R. Gutzwiller ----- (6/20/2016)
Người Là Ai? (6/20/2016)
"người Có Đạo" – Pm. Cao Huy Hoàng (6/20/2016)
Nhận Diện Đức Kitô - Đtgm. Ngô Quang Kiệt (6/20/2016)
Một Khám Phá Lớn (9,18-22) (6/20/2016)
Tin/Bài khác
Tự Giải Thoát Và Tự Ràng Buộc, Lm Fx Vũ Phan Long, Ofm (6/19/2016)
Lệnh Truy Nã (6/19/2016)
“lúc Này Đây, Theo Con, Ta Là Ai?” (trích Dẫn Từ ‘tin Mừng Chúa Nhật’ – André Sève) (6/19/2016)
Hãy Từ Bỏ Mình (6/19/2016)
Hãy Đổi Cung! (6/19/2016)
MeMaria.org -- Từ 15/4/1999 lần truy cập -- Kim Hà [Valid RSS]
Copyright © 2011 www.memaria.org. All Rights Reserved. Powered by VNVN System Inc.
Best view with IE 7.0, Fire Fox, resolution 1024x768