MeMaria.org
Radio Giờ Của Mẹ - Giờ Bình An - Giờ Tin Yêu - Giờ Hy Vọng
(714) 265-1512. Email: Kim Hà
banner
Google Search
memaria www  

Local Search
PayPal - The safer, easier way to pay online!
top menu :: đức mẹ medjugorje
Thay đổi kích cỡ chữ đọc:
  
Hạt Châu Ngọc (177)
Thứ Hai, Ngày 5 tháng 11-2018
Ht Châu Ngc (177)

Lời Mẹ

Ngày 25-11-1988 : Các con yêu dấu ! Mẹ kêu gọi các con hãy cầu nguyện để trong cầu nguyện, các con được gặp gỡ Thiên Chúa. Thiên Chúa hiến tặng chính bản thân Người cho các con, nhưng Người đòi các con đáp lại lời mời gọi của Người bằng sự tự do của các con. Bởi vậy, hỡi các con nhỏ, hãy dành một khoảng thời gian trong ngày để cầu nguyện trong tĩnh lặng và khiêm tốn, để gặp gỡ Thiên Chúa, Đấng Tạo Hóa. Mẹ ở với các con và chuyển cầu cho các con trước Thiên Chúa. Hãy để ý, để mỗi lần cầu nguyện là một lần gặp gỡ hoan lạc với Chúa. Cám ơn các con đã đáp lại lời kêu gọi của Mẹ.”   

CHÚNG TA SUY NIỆM

Đề tài của sứ điệp Đức Mẹ Mễ Du hôm nay là việc gặp gỡ với Thiên Chúa: “Mẹ kêu gọi các con hãy cầu nguyện để trong cầu nguyện, các con được gặp gỡ Thiên Chúa. Chắc chúng ta nghe câu này khá quen, nên không lấy làm điều, nhưng nếu bạn đọc trong Kinh Thánh, thì bạn sẽ hoảng hồn, vì việc gặp Thiên Chúa không phải chuyện xoàng, mà là chuyện kinh hoàng. Muốn biết, mời bạn nghe hai đoạn Kinh Thánh sau đây:

Đoạn 1): “Ông Mô-sê nói : “Xin Ngài thương cho con được thấy vinh quang của Ngài.” 19 Thiên Chúa phán: “Ta sẽ … đi qua trước mặt ngươi, và sẽ xưng danh Ta là ĐỨC CHÚA trước mặt ngươi… Ngươi không thể xem thấy tôn nhan Ta, vì con người không thể thấy Ta mà vẫn sống. 21Rồi Ngài phán : “Đây là chỗ gần Ta ; ngươi sẽ đứng trên tảng đá. 22 Khi vinh quang của Ta đi qua, Ta sẽ đặt ngươi vào trong hốc đá, và lấy bàn tay che ngươi cho đến khi Ta đã đi qua. 23 Rồi Ta sẽ rút tay lại, và ngươi sẽ xem thấy lưng Ta, còn tôn nhan Ta thì không được thấy.” (Xh 33.18-23)

Đoạn 2):Ông tiên tri Ê-li-a chỗi dậy, ăn bánh và uống nước (do Thiên thần mang đến). Rồi nhờ lương thực ấy bổ dưỡng, ông đi suốt bốn mươi ngày, bốn mươi đêm tới Khô-rếp, là núi của Thiên Chúa. 9 Ông vào một cái hang và nghỉ đêm tại đó. Có lời CHÚA phán với ông : “Ê-li-a ngươi làm gì ở đây?” 10 Ông thưa : “…Dân Ít-ra-en đã bỏ giao ước với Ngài, phá huỷ bàn thờ, dùng gươm sát hại các ngôn sứ của Ngài. Chỉ còn sót lại một mình con mà họ đang lùng bắt để lấy mạng sống con.” 11 Người nói với ông : “Hãy ra ngoài và đứng trên núi trước mặt CHÚA. Kìa CHÚA đang đi qua.” (Liền có) gió to bão lớn xẻ núi non, đập vỡ đá tảng… nhưng CHÚA không ở trong cơn gió bão. Sau đó là động đất, nhưng CHÚA không ở trong trận động đất. 12 Sau động đất là lửa, nhưng CHÚA cũng không ở trong lửa. Sau lửa có tiếng gió hiu hiu. 13 Vừa nghe tiếng đó, (ông hiểu là Thiên Chúa hiển linh) ông lấy áo choàng che mặt (không dám nhìn, vì nhìn thì sẽ chết không thể sống nổi), rồi ra ngoài đứng ở cửa hang.” (1 Vua 19.8-13). (Sau đó Thiên Chúa trao sứ mệnh mới cho ông).

Bạn thấy ơn xương sống chưa? Thế mà ngày nay không biết Thiên Chúa có đổi ý hay trở nên hiền lành hơn không, mà Đức Mẹ dám bảo ta – loài run rế sâu bọ hèn hạ – đến gặp gỡ Thiên Chúa !! Không cần biết thế nào, nghe Mẹ bảo, ta hãy làm, làm trong kính sợ, và trong vui sướng. Vì Mẹ trấn an: Các con đừng sợ, chính Thiên Chúa đã đi bước trước: Thiên Chúa hiến tặng chính bản thân Người cho các con.” Lạy Chúa tôi! Không thể tưởng tượng nổi, làm sao một Thiên Chúa cao cả vĩ đại, Đấng quyền phép vô biên, dựng nên vũ trụ mênh mông rộng lớn này, mà lại hạ mình xuống hiến tặng bản thân cho loài người tội lỗi xấu xa… Làm sao chúng ta không hết lòng ca ngợi, và biết ơn lòng lân tuất vô bến bờ của Người ?

Ca ngợi và tạ ơn Chúa, tốt rồi, song Mẹ bảo Chúa chưa vừa lòng, “Chúa đòi các con đáp lại lời mời gọi của Người bằng sự tự do của các con.” Nghe tới đây chắc chúng ta ai cũng bối rối: làm sao đáp trả, lấy gì mà đáp trả cho xứng với ơn của Chúa? Thế là Mẹ đến giải tỏa thắc mắc của ta: Thiên Chúa không cần gì của các con, Người có thiếu thốn gì đâu, các con đừng nghĩ phải trả ơn theo lối loài người bằng điều này vật nọ… “Có qua có lại mới toại lòng nhau.” Mẹ rất hiểu lòng Chúa nên Mẹ đề nghị một cách đền ơn mà có lẽ Thiên Chúa vui thích nhất: “Hỡi các con nhỏ, hãy dành một khoảng thời gian trong ngày để cầu nguyện trong tĩnh lặng và khiêm tốn, để gặp gỡ Thiên Chúa.” Thế nghĩa là Người thích chúng ta đến với Người, hầu chuyện với Người, ở một chỗ nào đó tiện lợi cũng được, không cần đến nhà thờ. Bạn có sẵn sàng làm theo lời Mẹ mách bảo đó không?

Với cuộc sống bận rộn, chật vật, vất vả ngày nay, làm được việc ấy không phải dễ, vì có những người vất vả đến nỗi sau một ngày làm việc mệt mỏi, về nhà họ chỉ còn muốn lăn ra ngủ…Nhưng nếu chúng ta nghĩ đến vinh dự, đến hạnh phúc và các ơn lành nhận được khi gặp gỡ Thiên Chúa, thì chúng ta sẽ có can đảm làm theo lời Mẹ dạy.

Đúng thế, chúng ta muốn biết khi gặp gỡ Chúa, thì được sự gì? Đến đây chúng ta lại đọc được trong Kinh Thánh câu trả lời:  “Ông Mô-sê từ trên núi Xi-nai xuống, tay cầm hai tấm bia làm chứng Giao Ước, ông Mô-sê không biết rằng da mặt ông sáng chói bởi đã đàm đạo với Thiên Chúa.” (Xh 34.29). Hiện tượng bên ngoài đó nói lên ông Môsê sau khi gặp gỡ với Chúa thì được đầy ơn Chúa, vinh hiển đến nỗi ánh sáng từ trong tâm hồn chiếu lên da mặt, ông trở nên gần như giống Thiên Chúa sáng láng…Đành rằng khi chúng ta gặp gỡ Chúa, chúng ta không mong được da mặt sáng chói như Môsê, nhưng chắc chắn nhận được muôn vàn ơn phúc hồn xác. Thật vậy, làm sao người ta có thể  gặp Thiên Chúa, rồi trở về tay trắng được?

  Nhưng nếu bạn hỏi những ơn phúc ấy là những gì? Làm sao trả lời trước được khi ta chưa gặp Chúa? Bạn cứ dành một chút thời gian để gặp Chúa đi, rồi sẽ biết.

CHÚNG TA CÙNG CẦU NGUYỆN

Mẹ ôi,/ hôm nay Mẹ hiến cho chúng con một điều tuyệt vời:/ được gặp gỡ Thiên Chúa!/ Ở đời, nếu có khi nào được gặp ông vua hay ông Tổng thống,/ chắc chúng con lấy làm hân hạnh lắm,/ sẽ khoe với bạn bè, sẽ dành nhiều thời gian để chuẩn bị…/ Mà Tổng thống thì cũng chỉ là một con người./ Thế mà để được gặp một vị Thiên Chúa/ thì chúng con lại hững hờ tránh trút./ Thú thật, đức tin chúng con quá yếu,/ không thấy cái phúc thật nằm ở đâu,/ ở sự vật mau qua chóng tàn hay ở nơi Thiên Chúa hằng sống?/ Mẹ ơi! Cầu Chúa cho chúng con đi.

THỰC HÀNH

Tập làm như lời Mẹ dạy: Dành một khoảng thời gian trong ngày để cầu nguyện trong tĩnh lặng và khiêm tốn, để gặp gỡ Thiên Chúa.

 

 

Print In trang | sendtofriend Email | back Trở về
  
Tin/Bài khác
Håt Châu Ng†c (176) (9/28/2018)
Hạt Châu Ngọc (175) (9/7/2018)
Chưa Từng Có Trong Lịch Sử Bản Dịch Nguyên Văn Lá Thư Của “người Bạn Của Đức Mẹ Mễ Du” Đăng Lên Trang Web (7/25/2018)
Hạt Châu Ngọc (174) (7/22/2018)
Hạt Châu Ngọc (173) (6/23/2018)
MeMaria.org -- Từ 15/4/1999 lần truy cập -- Kim Hà [Valid RSS]
Copyright © 2011 www.memaria.org. All Rights Reserved. Powered by VNVN System Inc.
Best view with IE 7.0, Fire Fox, resolution 1024x768