MeMaria.org
Radio Giờ Của Mẹ - Giờ Bình An - Giờ Tin Yêu - Giờ Hy Vọng
(714) 265-1512. Email: Kim Hà
banner
Google Search
memaria www  

Local Search
PayPal - The safer, easier way to pay online!
top menu :: đức mẹ medjugorje
Thay đổi kích cỡ chữ đọc:
  
Hạt Châu Ngọc (174)
Chủ Nhật, Ngày 22 tháng 7-2018
   Ht Châu Ngc (174)

 

LỜI MẸ:

Ngày 25-8-1988 : “Các con yêu dấu ! Hôm nay, Mẹ  ̀i gọi tất cả các con hãy vui mừng trong cuộc sống Thiên Chúa ban cho các con. Hỡi các con bé nhỏ, hãy vui mừng trong Thiên Chúa, Đấng Tạo Thành, vì Người đã tạo nên các con thật tuyệt vời. Hãy cầu nguyện để cuộc sống các con là lời tạ ơn hân hoan trào chảy từ tâm hồn các con như dòng sông hoan lạc. Các con bé nhỏ, hãy tạ ơn không ngừng về tất cả những gì các con sở hữu và về từng món quà bé nhỏ Thiên Chúa đã ban cho các con, để phúc lành hoan lạc của Thiên Chúa luôn luôn tuôn đổ trên cuộc đời các con. Cám ơn các con đã đáp lại lời kêu gọi của Mẹ.”   

            MỜI BẠN SUY NIỆM

            Hôm nay sứ điệp của Đức Mẹ vang lên những lời bảo con cái “vui mừng và hân hoan tạ ơn”.

Đầu tiên, Mẹ nói:  “Mẹ mời gọi tất cả các con hãy vui mừng trong cuộc sống Thiên Chúa ban cho các con.” Phải, “Mẹ mời gọi tất cả các con.” Vậy là không chỉ những ai được hạnh phúc, giàu có sung túc, mà cả những ai đang ở trong những hoàn cảnh buồn khổ, eo hẹp, hay nghèo khó quẫn bách. Hãy vui mừng trong cuộc sống của mình, dù nó thế nào, cũng vẫn là một cuộc sống quí báu Thiên Chúa ban cho ta. Cuộc sống ấy dù nó thế nào bề ngoài, cốt tủy cũng chính là một ơn huệ trọng đại.

Biết bao thai nhi ngày nay muốn được có cuộc sống mà không được! Không phải Thiên Chúa không ban, nhưng con người dã tâm cướp mất! Bạn có nghe thấy tiếng chúng van lơn than khóc không : “Cha mẹ ơi, đừng bỏ con, nào con có tội tình gì, mà không cho con được sống làm người?” Nghe mà đứt cả ruột! Giá mà chúng được sống, chắc chúng sẽ vui mừng vô hạn! Sẽ suốt đời dâng lời tạ ơn! Phần chúng ta đang được sự sống ấy, chúng ta có biết vui mừng không ? Có biết tạ ơn không?

            Mẹ còn bảo : “Hỡi các con bé nhỏ, hãy vui mừng trong Thiên Chúa, Đấng Tạo Thành, vì Người đã tạo nên các con thật tuyệt vời.Thật vậy, chúng ta được hưởng một kỳ công thần tình tuyệt diệu vô cùng, vượt xa ngàn trùng tất cả mọi sự mọi vật trên trái đất này: đó là thân thể chúng ta. Có lẽ chúng ta đã quá quen với nó, nên không để ý, nhưng nếu nhìn kỹ sẽ thấy. Bạn có thấy máy móc nào tân tiến nhạy bén kỳ diệu bằng bộ óc chúng ta không ? Bao nhiêu văn mình, khoa học, nghệ thuật v.v… cũng từ đó phát sinh ! Rồi con mắt, lỗ tai v.v…, nói tóm tất cả mọi phần cơ thể chúng ta… đều tuyệt vời, tuyệt diệu, thần tình, không thể nào tả nổi…

Ngày nay những nhà khoa học cố gắng bắt chước Đấng Tạo Thành, chế ra những “robot” nhưng sao mà kệch cỡm…, phải cho pin hay điện vào mới hoạt động được ! Bằng không nó im lìm bất động như một cục gỗ. Ấy thế, buồn thay, có những người không biết quí trọng sự sống, trong một phút quẫn trí đã dại dột tự hủy nó, lúc thì treo cổ, lúc thì nhảy xuống sông v.v…

            Để tránh lâm vào cảnh bi đát ghê sợ không thể cứu vãn được ấy, Đức Mẹ bảo: “Hãy cầu nguyện để cuộc sống các con là lời tạ ơn hân hoan trào chảy từ tâm hồn các con như dòng sông hoan lạc. Đúng vậy, chỉ nhờ cầu nguyện, con người mới được ơn soi sáng thấy rõ mà quí trọng những gì đã được Thượng đế hay Thiên Chúa ban tặng. Và từ thẳm sâu tâm hồn mới biết dâng lên “lời hân hoan tạ ơn”, không chỉ qua quít bằng vài lời ngắn ngủi, nhưng như Đức Mẹ bảo: lời tạ ơn ấy phải như một “dòng sông hoan lạc” cứ trào dâng lên trong suốt cuộc sống… Chính Đức Mẹ cũng nhắc nhở: “Các con bé nhỏ, hãy tạ ơn không ngừng…” Chắn hẳn Mẹ không bảo chúng ta cứ suốt ngày lẩm bẩm lời tạ ơn ấy nơi cửa miệng, nhưng Mẹ bảo chúng ta làm sao cho “cuộc sống các con là lời tạ ơn. Chúng ta sống sao để chính cuộc sống biểu lộ ra sự biết ơn mà không cần phải nói.

            Đức Mẹ thật là một bà mẹ cẩn thận, tỉ mỉ từng ly từng tí, khi Mẹ dạy tiếp : “Hãy tạ ơn… về tất cả những gì các con sở hữu và về từng món quà bé nhỏ Thiên Chúa đã ban cho các con.” Nghe Mẹ nói  vậy, có người nghĩ: Đành rằng sự sống tôi, thân thể tôi… là những cái tôi không làm ra được, chỉ do Thiên Chúa tạo ra, thì Mẹ dạy phải tạ ơn Thiên Chúa là đúng,  còn những gì tôi sở hữu là do công lao tôi khó nhọc làm ra hay tậu được, tại sao tôi phải tạ ơn Chúa ?

Người ấy quên rằng, tổ tiên chúng ta ngày xưa tuy không có đạo Chúa, mà đã biết nói “Phú quí tại thiên”, “Trời có cho thì mới được”? Thế mà người ấy nói những cái họ làm ra hay tậu được là của họ ư? Nếu Chúa không cho họ có đầu óc, có chân tay thì làm sao họ có thể tạo ra hay tậu được những cái đó? Do đó Mẹ bảo : “Tất cả những gì các con sở hữu (cũng như) từng món quà nhỏ bé (đều do) Thiên Chúa đã ban cho các con.”

Ai trong chúng ta – nếu biết nhìn – chắc đã nhận thấy biết bao món quà bé nhỏ mà Thiên Chúa đã ban chúng ta trong suốt cuộc đời, kể làm sao cho hết được? Mẹ nói những món quà bé nhỏ, chứ thật ra nơi Thiên Chúa, chẳng có gì là bé nhỏ, cái gì cũng lớn lao! Chính vì địa vị cao quí siêu việt của Người. Đúng thế, một món quà của một người bạn tặng thì cũng thường thôi, nhưng nếu món quà ấy lại do vua hay tổng thống ban, thì nhỏ cũng hóa thành to.

            Cuối cùng Mẹ kết thúc sứ điệp: “Các con bé nhỏ, hãy tạ ơn không ngừng về tất cả những gì… Thiên Chúa đã ban cho các con, để phúc lành hoan lạc của Thiên Chúa luôn luôn tuôn đổ trên cuộc đời các con.” Hóa ra Mẹ dạy chúng ta tạ ơn về tất cả những gì Thiên Chúa ban, không phải để chúng ta bận tâm hay nhọc lòng, trái lại là để chúng ta được phúc!

Ôi! Mẹ đáng mến của chúng con. Mẹ thật chu đáo. Bất cứ cái gì, hay lời nào Mẹ dạy, rốt cuộc rồi cũng là để chúng con được phúc, được lợi không cách này thì cách khác… Mà ở sứ điệp hôm nay, cái phúc cái lợi không phải là nhỏ đâu nhé, mà là chính “phúc lành hoan lạc của Thiên Chúa luôn luôn tuôn đổ trên cuộc đời các con.”

Vậy thì Mẹ Maria ôi, làm sao tạ ơn Mẹ cho xứng được ? Chúng con chỉ biết nói lên – trong nước mắt – là chúng con yêu Mẹ lắm! Chúng con không nói “tạ ơn”, vì chỉ người lớn mới nói tạ ơn, còn chúng con là những con bé nhỏ của Mẹ, thì như những đứa bé thơ, chỉ biết nói “Mẹ ơi, con yêu Mẹ!”

Như đứa bé, mẹ nó bảo sao, thì nó làm như vậy, chúng con cũng vậy, sẽ THỰC HÀNH các lời Mẹ dạy trong sứ điệp hôm nay: Vui mừng và hân hoan tạ ơn Thiên Chúa.

 

Print In trang | sendtofriend Email | back Trở về
  
Tin/Bài mới
Hạt Châu Ngọc (177) (11/5/2018)
Håt Châu Ng†c (176) (9/28/2018)
Hạt Châu Ngọc (175) (9/7/2018)
Tin/Bài cùng ngày
Chưa Từng Có Trong Lịch Sử Bản Dịch Nguyên Văn Lá Thư Của “người Bạn Của Đức Mẹ Mễ Du” Đăng Lên Trang Web (7/25/2018)
Tin/Bài khác
Hạt Châu Ngọc (173) (6/23/2018)
Hạt Châu Ngọc (172) (6/13/2018)
Đức Tổng Giám Mục Hoser Được Bổ Nhiệm Làm Phái Viên Toà Thánh Tại Giáo Xứ Mễ Du (medjugorje) (6/12/2018)
Hạt Chaâu Ngọc (171) (4/23/2018)
Hạt Châu Ngọc (170) (3/28/2018)
MeMaria.org -- Từ 15/4/1999 lần truy cập -- Kim Hà [Valid RSS]
Copyright © 2011 www.memaria.org. All Rights Reserved. Powered by VNVN System Inc.
Best view with IE 7.0, Fire Fox, resolution 1024x768