MeMaria.org
Radio Giờ Của Mẹ - Giờ Bình An - Giờ Tin Yêu - Giờ Hy Vọng
(714) 265-1512. Email: Kim Hà
banner
Google Search
memaria www  

Local Search
PayPal - The safer, easier way to pay online!
top menu :: thiên chúa :: cảm nghiệm vinh danh chúa
Thay đổi kích cỡ chữ đọc:
  
Cn306: Lá Thư Từ Hỏa Ngục, Phần 1
Thứ Năm, Ngày 25 tháng 9-2008

CN306: Lá Thư Từ Hỏa Ngục, # 1

§ Kim Hà

Nguồn: http://letter.from.another.world.got.to

Đây là câu chuyện của một người trẻ Công Giáo rời xa Chúa dần dần. Cuối cùng cô ta quăng mình vào hố sâu của hỏa ngục với ý thức rõ ràng.

Người trẻ này đã chết và kể lại. Cô ta ở thành phố Munich, nước Đức. Sách này được chuẩn y bởi Đức Tổng Giám Mục E. Manuel De Jesus, Tổng Giám Mục Cuenca, Ecuador.

Tuy nhiên, vì không rõ xuất xứ, nên chúng tôi xin đăng bài này một cách dè dặt như thường lệ.


Người con gái thiêng liêng của tôi là một Nữ Tu đã chết khi còn trẻ, và tôi tìm được những tài liệu viết tay này trong tài liệu của cô:

“Tại một văn phòng ở thành phố Munich, tôi có quen một cô bạn gái. Chúng tôi làm việc chung với nhau và trở nên gần gũi. Từ khi Ana lấy chồng thì tôi không còn gặp cô ấy nữa. Thành thật mà nói, giữa chúng tôi có sự lịch sự nhiều hơn là tình thân bạn bè. Vì thế, khi cô Ana đi lấy chồng và dọn tới vùngVillages, tôi cũng không cảm thấy nhớ nhung gì cho lắm.

Vào mùa Thu năm 1937, khoảng giữa tháng 9, khi tôi đang ở bên bờ hồ Garda, Ý Đại Lợi thì tôi nhận được một lá thư của mẹ tôi và bà viết như sau:

‘Con có thể tưởng tượng là cô Ana đã chết vì tai nạn xe không? Ngày hôm qua, người ta chôn cô ấy ở nghĩa địa Maldfridhof, thuộc thành phố Munich.’

Tin này làm cho tôi buồn bã, vì tôi biết rõ rằng Ana không phải là người ngoan đạo…Vậy cô ấy có chuẩn bị gì trong giây phút mà Chúa gọi cô ấy cách thình lình như thế không?

Sáng hôm sau, tôi dự Thánh lễ cầu hồn cho cô Ana trong nhà nguyện của các Nữ Tu, nơi mà tôi đang sống. Tôi cầu nguyện sốt sắng cho linh hồn cô ấy, và tôi dâng linh hồn cô lên cho Chúa và các thánh. Nhưng cả ngày hôm ấy, tôi cảm thấy bất an và tôi nằm xuống ngủ.

Tôi chợt có một giấc mơ và tôi bừng tỉnh dậy vì những tiếng động ồn ào. Tôi bật đèn lên và nhìn đồng hồ thì đã là 12 giờ 10 ban đêm. Tiếng sóng vỗ đều nhịp vào bức tường của khu vườn nhà trọ.

Dù không có gió thổi mà tôi vẫn thức dậy, vì tôi cảm thấy có tiếng ai vứt đống giấy lên bàn tôi, giống như cảnh ông xếp của tôi bực bội khi ông ném những lá thư mà ông không thích lên bàn. Tôi nghi ngờ một giây…Liệu tôi có nên ngồi dậy không? Nhưng ngồi lên để làm gì? Tôi bèn tự nhủ: “Chẳng có gì cả.”

Thế rồi tư tưởng ấy cứ ám ảnh tôi. Tôi quay sang bên cạnh và cầu nguyện Kinh Lạy Cha cho các linh hồn ở luyện ngục, rồi tôi ngủ tiếp và tôi nằm mơ thấy như sau:

Tôi dậy lúc 6 giờ sáng vào ngày hôm sau. Khi tôi mở cửa để xuống nhà nguyện thì chân tôi đụng vào một bó thư. Tôi nhận ra nét chữ của cô Ana, bạn cũ của tôi. Tôi hét lên. Vừa run sợ, tôi vừa cầm những lá thư trong tay mình. Trong lúc run rẩy ấy, tôi nhận ra là mình không thể đọc nổi một câu kinh Lạy Cha. Tôi cảm thấy mình ngộp thở. Vì thế, tôi phải đi thả bộ để lấy lại sự bình tĩnh. Tôi sửa lại mái tóc, bỏ lá thư của cô Ana vào túi xách và rời nhà.

Khi ra ngoải, tôi đi lên con đường núi có cây Olive và có những ngôi vườn. Buổi sáng, trời thật trong xanh. Nếu vào những giây phút khác thì tôi sẽ tận huởng các cảnh đẹp tuyệt vời, vì núi đồi chập chùng, hồ nước trong xanh và hòn đảo Garda đẹp vô cùng. Màu xanh của nước luôn làm cho tôi cảm thầy thoải mái.

Nhưng trong giây phút ấy, không còn có điều gì làm cho tôi chú ý nữa. Sau khi đi bộ chừng 15 phút, tôi ngồi xuống. Cũng ngày hôm qua đây, tôi ngồi tại đây để đọc các cuốn sách tiểu thuyết. Đây là lần đầu tiên mà tôi cảm thấy những cây cối xum xuê này gây cho tôi một cảm tưởng về sự chết. Đó là một cảm tưởng mà tôi chưa hề có từ trước đến nay.

Tôi cầm lá thư. Thư không có chữ ký, nhưng đó là nét chữ của Ana, và tôi biết chắc như thế, không thể lầm lẫn được. Tôi nói như vậy vì chúng tôi làm việc chung trong một văn phòng. Tôi còn nhớ Ana thường nói chuyện và cười vui. Nàng có đôi mắt màu xanh và cái mũi nhỏ hơi tẹt. Khi chúng tôi bàn về chuyện tôn giáo thì cô An thường dùng một lối nói chuyện cay chua.

Bây giờ, tôi xin kể từng chữ một, khi đọc lá thư của Ana, viết từ mộ sâu, như là tôi đọc thư trong giấc mơ. Câu chuyện như sau:

‘Chị Clara ơi, xin đừng cầu nguyện cho tôi nữa. Tôi đã bị đoán phạt rồi. Nếu tôi nói chuyện với chị và chuẩn bị nói với chị thì đừng tưởng là vì tình bạn. Ở Hỏa ngục, chúng tôi không yêu mến ai cả. Tôi viết thư này như là một hậu quả của “một quyền năng luôn muốn làm sự dữ nhưng điều này đem lại lợi ích.” (Đây là câu thơ của Fausto do Goethe viết). Sự thật là tôi mong muốn chị sẽ ở trong tình trạng của tôi vì tôi bị đọa đầy cho tới thiên thu.

Chị đừng nghĩ rằng đó là tư tưởng quái đản của riêng tôi, vì ở đây, ai cũng nghĩ như nhau. Chúng tôi luôn nghĩ về các điều xấu, điều mà chị cho là độc ác. Khi chúng tôi làm điều gì tốt, chẳng hạn như điều mà tôi đang làm đây, đề giúp cho chị mở mắt ra về sự hiện hữu của Hỏa ngục, thì chúng tôi không làm vậy với ý hướng tốt đâu. Chị có nhớ 4 năm về trước, chúng ta gặp nhau ở thành phố Munich không? Chị được 23 tuổi mà chị đã làm ở đó được 4 năm, còn tôi thì mới bước vào. Chị đã giúp tôi khi tôi gặp khó khăn bước đầu. Chị còn khuyên lơn tôi nữa.

Nhưng ý nghĩa của điều tốt là gì? Lúc ấy, tôi khen chị có lòng bác ái nhưng thật là buồn cười! Chị giúp tôi là vì muốn chứng tỏ mình giỏi, đó là hình thức kiêu căng. Ngay lúc ấy, tôi đã nghi ngờ lòng tốt của chị. Ở Hỏa ngục này, chúng tôi không cho bất cứ điều gì là tốt, ở trong bất cứ ai.

Chị đã biết đời sống của tôi trong thời thơ ấu. Tuy nhiên, tôi lấp đầy những hố sâu và không nói cho ai nghe cả. Theo như ý định của ba mẹ tôi thì tôi không nên ra đời thì tốt hơn. Sự hiện diện của tôi làm trở ngại cho ba mẹ tôi. Khi tôi được sinh ra thì hai chị của tôi đã được 14 tuổi và 15 tuổi rồi. Tôi ao ước rằng mình đừng nên làm người thi tốt hơn. Ôi, nếu như tôi có thể thủ tiêu chính mình thì tốt quá! Tôi muốn ra khỏi tình trạng đau đớn này biết bao! Không có một sự khoái lạc nào có thể so sánh được nếu tôi có thể tự giết mình, hay biến mình thành một lớp màn tro bụi, để nó tan biến vào hư vô…Than ôi, nhưng tôi phải hiện hữu!

Tôi phải hiện hữu như một thực thể. Vì luật sinh tồn mà tôi hiện hữu. Khi ba mẹ tôi còn là người độc thân, họ dọn nhà từ vùng quê đến thành phố. Lúc ấy, cả hai người đều rời xa Giáo Hội. Họ gia nhập những nhóm người không thuộc về Giáo Hội. Họ là những người cấp tiến. Hai người gặp nhau trong một buổi nhẩy đầm, và họ lấy nhau vào 6 tháng sau đó. Khi họ làm đám cưới, họ chỉ để cho nước phép dính vào người họ. Điều này đủ cưỡng bách mẹ tôi đi lễ nhiều lần trong năm. Mẹ tôi không bao giờ dậy tôi cầu nguyện.

Công việc hàng ngày làm cho mẹ tôi bận rộn. Những từ ngữ như: cầu nguyện, nước phép, nhà thờ, Giáo Hội… khi nhắc đến thì tôi cảm thấy ghê tởm. Tôi rất ghét khi nói đến tôn giáo. Tôi ghét cả những ai đi đến đền hay chùa. Tôi ghét tất cả mọi người và mọi sự nói chung. Vì những điều này mà tôi bị tra tấn. Khi xong rồi, mọi kiến thức, ký ức cúa qúa khứ như những ngọn lửa thiêu đốt tôi. Những ký ức cho tôi nhìn thấy mọi ơn phúc mà tôi đã bỏ phí. Chúng tôi bị hành hạ và tra tấn. Chúng tôi không ăn, không ngủ, không đi bằng chân. Bị xiềng xích trong tâm linh, chúng tôi nhìn về cuộc đời thất bại cũ, với những “tiếng rên la và nghiến răng.” Hận thù, hành hạ! Chị có nghe được điều ấy không?

Ở hỏa ngục này, chúng tôi uống hận thù như uống nước. Chúng tôi ghét nhau cay đắng, và chúng tôi ghét nhất là Chúa. Tôi muốn chị hiểu rằng:

“Những kẻ được chúc phúc ở Thiên Đàng vì họ “phải” yêu mến Chúa. Họ chiêm ngưỡng Chúa mà không có tấm màn mỏng. Ngài rất đẹp và rạng ngời. Đó là điều làm cho họ có niềm vui không thể diễn tả nổi. Chúng tôi biết điều ấy, và vì biết như thế nên chúng tôi cảng tức điên lên…”

Trên trái đất, con người biết Chúa qua lời cầu nguyện và qua những mặc khải. Họ có thể yêu mến Chúa mà không bị bắt buộc. Hãy nhớ và chú ý nhé! Các tín hữu Ki Tô giáo (tôi rất tức giận khi viết về họ) có thể suy niệm, suy gẫm Chúa KiTô nằm trên thánh giá vì yêu thương họ. Mặt khác, với những kẻ xem Chúa là hình phạt, là sự trả thù, như chúng tôi từng từ chối Ngài, thì cũng giống như sấm chớp…những người như chúng tôi hận thù Ngài với tất cả sức nặng của những ý tưởng xấu xa. Ôi Vĩnh Cửu, có những kẻ chỉ muốn xa rời Chúa, chịu mất linh hồn, có những quyết định mà ngay cả bây giờ, chúng tôi không đổi ý, hay không bao giờ đổi ý. Giờ đây, chị có hiểu rằng tại sao hỏa ngục là mãi mãi không?

Bởi vì sự cứng đầu của chúng tôi không bao giờ mềm ra. Chúng tôi bắt buộc phải công nhận rằng Thiên Chúa là Đấng Nhân Hậu, ngay cả khi chúng tôi đã bị luận phạt. Sở dĩ tôi nói là bắt buộc vì dù cho tôi đang viết lá thư này bằng ý chí tự do của tôi, nhưng tôi không được phép nói dối, dù cho tôi rất thích nói dối. Tôi làm điều này ngược với ý riêng của tôi. Tôi không được nói dối, dầu tôi rất muốn làm điều đó. Khác với ý riêng của tôi, tôi phải viết nhiều điều trên tờ giấy này. Ngay cả những chuỗi lời phỉ báng mà tôi muốn ói mửa ra, nhưng tôi phải nuốt xuống.

Thiên Chúa đã tỏ lòng thương xót với chúng tôi vì Ngài không cho phép những ý riêng độc ác hay hiểm độc của chúng tôi được xẩy ra trên trái đất. Điều ấy làm tăng thêm sự oán trách và đau đớn cho chúng tôi. Ngài làm cho chúng tôi chết trước kỳ hạn (Chẳng hạn như trường hợp của tôi, hay Ngài đã chuẩn bị những trường hợp giảm nhẹ.) Ngay lúc này, Ngài tỏ lòng thương xót bằng cách không bắt buộc chúng tôi đến gần Ngài hơn, vì chúng tôi đang ở xa Ngài, trong hỏa ngục. Điều này giảm sự đau đớn. Những bước đến gần Ngài hơn sẽ làm cho tôi bị hành hạ, giống như chị bước đến gần lửa.

Chắc có lẽ chị đã cảm thấy ghê tởm khi trong một buổi đi dạo chơi, tôi đã kể cho chị nghe điều mà ba tôi bảo tôi, vài ngày trước khi tôi chịu lễ lần đầu:

”Anita, con hãy để ảo ành vào cái áo đầm đẹp của con hôm nay, vì mọi sự khác đều là thứ yếu.”

Tôi cảm thấy mắc cở khi nhận thấy chị có vẻ sợ hãi trước lới nói đó. Bây giờ thì tôi cười trước tư tường ấy…

Chỉ có một sự hợp lý là họ cho chúng tôi rước lễ khi chúng tôi được 12 tuổi. Vào lứa tuổi ấy, tôi đã xông xáo vào các lạc thú của trần gian, đến nỗi tôi sẵn sàng vui lòng gạt tất cả những gì liên quan đến tôn giáo. Lúc ấy, tôi chẳng để ý gì đến tôn giáo và việc rước lễ.

Bây giờ, điều làm cho chúng tôi tức giận là trẻ con được rước Mình Thánh Chúa từ lúc 7 tuổi. Chúng tôi đã tìm mọi cách có thể làm để đánh lừa người ta, hay đặt các tư tưởng ấy vào đầu những đứa trẻ chưa có đủ trí thông minh…Chùng nó phải mắc tội trọng…vì như thế thì Chúa không thể ảnh hưởng chúng nó với đức tin, đức cậy và dức mến (tôi nhổ nước miếng vào những chữ này). Những đức tính này còn sống động trong trái tim đứa trẻ từ lúc nó rửa tội. Chị còn nhớ khi ở trần gian, tôi đã bảo vệ quan điểm ấy không?

Tôi đã nhắc đến ba của tôi. Ông ấy luôn gây lộn với mẹ tôi. Tôi chỉ nhắc đến điều này một ít thôi vì tôi mắc cở lắm. (Đó là điều đáng buồn cuời khi tỏ ra mắc cở. Với chúng tôi ở nơi đây, mọi sự đều giống nhau…) Ba mẹ tôi không ngủ chung một phòng, tôi thường hay ngủ với mẹ của tôi. Ba tôi ngủ ở phòng bên cạnh, nơi mà ông ấy có thể ra vào thoải mái. Ông uống rượu nhiều lắm nên ông làm tiêu tan di sản của gia đình tôi. Hai chị tôi đi làm, vì họ nói họ cần tiền. Mẹ tôi cũng bắt đầu kiếm tiền. Trong năm cuối đời, ba tôi đánh mẹ tôi thường xuyên khi mẹ không cho ba tiền. Với tôi thì ba tôi luôn tỏ ra tử tế. Một ngày kia, (tôi đã kể cho chị nghe và chị nổi giận với tôi. Ôi, sao mà chị hay giận quá đi thôi!) tôi đổi đôi giầy lần thứ hai vỉ các loại giầy ấy không hợp thời trang.

Một đêm, ba tôi lên cơn bịnh, có những điều xẩy đến mà tôi không bao giờ muốn nói ra, bởi vì tôi sợ rằng người ta sẽ hiểu lầm và giải thích sai lạc, nhưng hôm nay, chị sẽ được biết. Điều này cũng đáng cho tôi nhớ lại, bởi vì lần đầu tiên, tôi cảm thấy hối hận, và điều ấy cứ hành hạ tôi triền miên. Tôi đang ngủ với mẹ tôi trong phòng. Mẹ tôi ngủ rất say. Thình linh tôi nghe có một giọng nói gọi tên tôi. Giọng nói của ai đó hỏi tôi:

“Điều gì sẽ xẩy ra khi ba của con chết?”

Trong thâm tâm tôi không yêu mến ba tôi vì ông hay đánh đập mẹ tôi, và nói chung, tôi chẳng yêu ai cả. Tôi chỉ cảm thấy vui thích và tự hào khi người ta đối xử tốt với tôi. Tình yêu mà không bị vật chất lôi cuốn chỉ tồn tại trong những linh hồn nào có ơn Chúa mà thôi; và tôi không ở trong tình trạng được ơn Chúa như thế. Do đó, tôi trả lời câu hỏi bí mật ấy mà không kịp suy nghĩ xem câu hỏi ấy đến từ đâu:

“Ba à? Ba không chết đâu!”

Sau một hồi, tôi lại nghe tiếng nói ấy lần nữa, và tôi lại đáp một cách khó chịu:

‘Ba không chết đâu!”

Lần thứ ba, tôi bị hỏi:

“Điều gì xẩy ra khi ba con chết?”

Trong giây phút ấy, tôi ghi lại trong trí tôi những ký ức xấu về hình ảnh người cha say sưa khi về đến nhà. Ông ấy la hét, đối xử tàn tệ với mẹ tôi, và đặt chúng tôi vào những tình trạng đáng thương trước mắt mọi người. Và tôi trả lời mà không do dự:

‘Nếu ba chết thì cứ để cho ông ấy chết!”

Sau đó là một sự im lặng. Tôi không còn nghe tiếng nói ấy nữa.

Sáng hôm sau, khi mẹ tôi muốn vào phòng của ba tôi để dọn dẹp thì cánh cửa đóng. Đến trưa thì người ta phải phá cửa để vào phòng ba tôi. Ba tôi chết nằm trên giường, người ở trần. Khi uống bia, chắc ba tôi bị cảm lạnh. Chắc ba tôi cũng đã hấp hối rồi mới chết. (Theo lời tác gỉa thì Chúa muốn tùy thuộc nơi người con gái xem cô ta có vui hưởng sự tử tế của ba cô không, và Ngài có thể ban cho ông bố thêm thì giờ để hoán cải nếu cô ấy cầu nguyện cho ba.)

Chị nhớ không? Chi Marta K. và chị luôn muốn tôi gia nhập vào nhóm trẻ Công Giáo, nhưng tôi luôn luôn nói rằng lời hướng dẫn của người lãnh đạo có vẻ như lời giảng dạy của các linh mục. Những trò chơi của nhóm Công Giáo thật vui và chị cũng biết, cuối cùng, tôi là người tổ chức của nhóm ấy. Đó là điều mà tôi thích. Tôi cũng thích các chuyến du lịch. Thỉnh thoảng, tôi cảm thấy mình cần có nhu cầu lãnh nhận bí tích giải tội và bí tích Thánh Thể, nhưng tôi lại không thực hiện điều này vì tôi không cho là quan trọng. Tôi tự do suy nghĩ, ao ước và chuyện vãn.

Có một lần, chị bảo tôi:

”Ana, nếu chị không cầu nguyện thì chị sẽ bị luận phạt.”

Thật sự, tôi đã cầu nguyện rất ít, mà lại miễn cưỡng cầu nguyện. Và chị đã nói đúng. Tất cả những ai bị đốt cháy trong hỏa ngục là vì họ không cầu nguyện, hay cầu nguyện không đủ. Lời cầu nguyện là bước đầu đến với Chúa. Tuy nhiên điều quan trọng và là yếu tố quyết định thì bị thiếu: Đó là hãy cầu nguyện với Mẹ Thiên Chúa, và tên của Bà thì chúng tôi không bao giờ kêu lên. Những việc sùng kính Mẹ làm cho ma quỷ mất đi nhiều linh hồn. Lẽ ra các linh hồn phạm tội nhiều thì sẽ rớt ngay vào nanh vuốt của ma quỷ. Tôi thật là tức giận vì tôi phải nói ra là:

“Cầu nguyện lả điều dễ dàng nhất mà nhân loại có thể làm được trên trần gian, và điều này dễ vì Chúa là Đấng Cứu Độ của mỗi người.”

Với những ai bền chí cầu nguyện với Chúa thì Ngài sẽ ban cho người ấy ánh sáng dồi dào, và Ngài sẽ làm cho người ấy mạnh mẽ đến nỗi cho dù người ấy có tội lỗi cách mấy thì hắn vẫn có thể đứng dậy mãi mãi, ngay cả khi bùn đất che kín người ấy đến cổ.

Trong ngày cuối cùng của đời sống tôi, tôi đã không cầu nguyện gì cả, đáng lẽ ra tôi phải cầu nguyện. Tôi đã từ chối những ơn huệ nên không được ơn cứu rỗi. Ở hỏa ngục, tôi không còn được nhận một ân huệ nào nữa. Nhưng nếu được Chúa ban ơn lành thì chúng tôi cũng từ chối và nhạo báng Ngài.

Sự do dự và thay đổi của nhân loại sẽ chấm dứt mãi mãi khi ở bên kia thế giới. Trên trần gian thì loài người còn có thể đi qua từ tình trạng tội lỗi đến tình trạng ân sủng,,,, Ở tình trạng ân sủng, ta có thể té rớt vào tội lỗi. Đôi khi vì sự yếu đuối, cũng có khi vì sự quỷ quyệt của mình.

(Còn tiếp)

Kim Hà
16/11/06


• Đọc phần (1) , (2) & (3)
• In English: A Letter From The Other World (From Hell)

Print In trang | sendtofriend Email | back Trở về
  
Tin/Bài mới
Cn 962: Cơn Bão Lửa Tại Miền Nam California. (11/18/2008)
Cn 961: Bị Ma Nhập Và Hành Hạ Vì Thiền Định Và Thờ Thần Lạ. (11/15/2008)
Cn 960: Quyền Năng Chữa Lành Của Chúa. (11/14/2008)
Cn 959: Chúa Làm Được Mọi Sự. (11/12/2008)
Cn 958: Tri Ân Lòng Tử Tế. (11/11/2008)
Tin/Bài cùng ngày
Cn309: Những Suy Niệm Về Lá Thư Từ Hỏa Ngục (9/25/2008)
Cn308: Lá Thư Từ Hỏa Ngục, Phần 3 (9/25/2008)
Cn307: Lá Thư Từ Hỏa Ngục, Phần 2 (9/25/2008)
Tin/Bài khác
Cn 952: Được Ơn Hoán Cải Nhờ Đọc Kinh Lòng Thương Xót. (4/11/2015)
Cn 957: Nạn Khủng Bố, Sóng Thần, Và Thiên Tai. (9/10/2008)
Bạn Ở Đâu Khi Biến Cô Khủng Bố 911 Xẩy Ra? (9/10/2008)
Tưởng Nhớ Và Cầu Nguyện Cho Các Nạn Nhân Biến Cố 911 (9/10/2008)
Tưởng Niệm Và Cầu Nguyện Nhân Ngày 11 Tháng 9, Biến Cố Đau Thuơng 911 (9/10/2008)
MeMaria.org -- Từ 15/4/1999 lần truy cập -- Kim Hà [Valid RSS]
Copyright © 2011 www.memaria.org. All Rights Reserved. Powered by VNVN System Inc.
Best view with IE 7.0, Fire Fox, resolution 1024x768