MeMaria.org
Radio Giờ Của Mẹ - Giờ Bình An - Giờ Tin Yêu - Giờ Hy Vọng
(714) 265-1512. Email: Kim Hà
banner
Google Search
memaria www  

Local Search
PayPal - The safer, easier way to pay online!
top menu :: mẹ maria
Thay đổi kích cỡ chữ đọc:
  
Dưới Bóng Thái Sơn.
Thứ Năm, Ngày 10 tháng 1-2019
DƯỚI   BÓNG  THÁI  SƠN.

 

Như dân Do Thái xưa, khi đã được định cư nơi Đất Hứa, ôn lại lịch sử, họ mới dần dần nhận ra bàn tay Thiên Chúa dẫn đưa họ Xuất hành vượt qua Biển Đỏ, nhiều lúc chúng ta cũng cần ôn lại lịch sử đời mình để cảm nhận sâu xa tình Chúa yêu ta. Thật lạ lùng, chúng ta không bao giờ khám phá hết để tạ ơn cho đủ Tình Ngài yêu thương và quan phòng mình.

 

Tôi là một người ngoại đạo đã được ơn biết Chúa và được rửa tội tại Trung tâm Đắc Lộ, Dòng Tên Saìgòn năm 1976. Tôi lớn lên trong hoàn cảnh đất nước chiến tranh, và đặc biệt trải qua biến cố lịch sử 1975. Năm ấy, tôi còn là sinh viên Đại học Dược khoa. Thời giờ rảnh rỗi khi trường học đóng cửa năm 75, và nhất là do sự quan phòng và tình yêu của Cha trên trời, tôi vào Trung Tâm Đắc lộ Saigon để học sinh ngữ . Từ học Anh, Pháp văn, tôi tò mò xin hoc Đạo với một Linh mục thừa sai người Tây ban nha, Cha Julian Elizalde. Một chân trời mới mở ra. Một khát khao sâu xa và tiềm ẩn được đáp lại. Thiên Chúa là Cha yêu thương, là Đấng sáng tạo con người và vũ trụ được truyền giảng một cách hết sức sống động mà đơn sơ qua Cha Elizalde. Từ tò mò, chỉ muốn thử, giờ đây tôi tin thật. Tôi xin chịu phép rửa tội tháng 6 năm 1976 mà không hề ý thức rõ rằng mình rồi sẽ phải đương đầu với nhiều thử thách.Tôi muốn cùng với Chúa đi vào con đường mới…..

 

Là những ngưòi sống trong truyền thống Phật giáo từ lâu đời, cha mẹ tôi không chấp nhận cho tôi theo Kitô giáo. Sau nhiều thuyết phục và răn đe không thành, cha mẹ tôi từ bỏ tôi.

 

Tôi rời nhà ra đi. Lần Xuất hành thứ nhất trong đời tôi. Tôi đến làm việc tại Phòng Y Tế Thành phố Mỹ tho (nay thuộc tỉnh Tiền Giang ) năm 1978. Là con gái, từ tấm bé sống chung với cha mẹ và anh chị em, chưa hề xa nhà, tôi run sợ trên bước đường phiêu lưu. Nhưng cũng chính trong thời gian này mà Chúa tỏ rỏ tình yêu và sự quan phòng của Ngài từng bước  trong cuộc đời tôi.

 

Không bao giờ tôi quên được. Dạo ấy, tôi ra đi hoàn toàn tay trắng. Tôi phải ăn cơm tập thể, và ở khu nhà tập thể với các nhân viên khác của Phòng Y Tế. “Nhà tập thể  một căn phòng rộng, trống trơn, chỉ có một tấm ngăn đơn sơ bằng phên để phân chia hai bên nam nữ. Buổi tối, tôi không tài nào chợp mắt được, phần vì nhớ nhà, phần vì các nhân viên nam nữ lợi dụng bóng đêm và sự phân cách không chặt chẽ để làm các việc đồng lõa với tối tăm. Ngay hôm sau, tôi đi rảo quanh khắp cơ sở của Phòng Y tế, và tìm ra một chỗ khả dĩ có thể làm nơi ngủ buổi tối. Đó là một căn gác xép, có lẽ bỏ hoang lâu ngày, bụi và màng nhện giăng khắp nơi. Chỉ có một ngọn đèn nhỏ tít tắp ở xa. Tôi mừng vô cùng. Chỗ này yên tĩnh, biệt lập, nếu quét dọn đi, sẽ có thể là nơi riêng tư của tôi, tôi có thể đọc sách, cầu nguyện, và ngủ qua đêm.

 

Nghĩ là làm. Tối hôm sau tôi đã có thể lên căn gác xép thân yêu của tôi, hy vọng sẽ được an giấc nơi đây. Nhưng các nhân viên khác đâu dễ để tôi “thoát ly” như vậy. Họ xúm nhau dọa tôi đủ điều. Tôi vẫn còn thấy đâu đây gương mặt tinh quái với đôi mắt nhỏ xíu của chị Diệu, y tá:

 

- Mày muốn lên lầu đó ngủ hả ? Ma không à. Ma nhiều lắm !

 

Như để phụ họa thêm cho lời khẳng quyết của chị ta, anh Tư Chí, y sĩ bộ đội cũng thêm vào:

 

- Hồi đó chiến tranh, đánh nhau ở khu vực này, lính chết nhiều  lắm. Ma tùm lum (!) trên lầu đó.

 

-         Mày mới tới nên không biết đó thôi, ma về nhát người hoài hà. Nó đánh đu trên cây mận trước cửa, dòm vô mày cho coi !

 

Tôi cũng khá nao núng, nhưng không thể chùn bước được. Phần vì tự ái, phần vì tôi thấy mình không thể ngủ nơi căn phòng tập thể này mãi được. Và các lời đe dọa của họ có hiệu quả thực. Chút lòng trẻ con thơ ngây, nhát sợ vẫn còn ở trong tôi. Thêm nỗi nhớ nhà, tôi tủi thân khóc một mình hoài. Tuy nhiên, Ơn Chúa khiến tôi không hế hối hận về quyết định ra đi của mình, và nhiều năm sau nghĩ lại, tôi vẫn thấy chọn lựa của mình là đúng, và cũng ngạc nhiên sao lúc ấy, một đứa con gái yếu đuối như tôi lại dám cả gan quyết định chuyện “động trời như thế. Buổi tối, khi ánh trăng xuyên qua phên hẹp, vẽ những hình ma quái trên tường làm tôi sợ chết điếng. Rồi những ngày mưa, tiếng ếch nhái, ễnh ương từ bãi cỏ rậm rạp phía dưới kêu ộp oạp, cũng làm tôi toát mồ hôi . Những lúc ấy, phải tin chắc chắn có một Đấng Thiên Chúa rất yêu thương luôn ở cạnh tôi, Ngài thức để canh cho tôi ngủ, tôi mới yên tâm an giấc.

 

          Mấy nhân viên đã dọa dẫm tôi khi trước, thấy tôi vẫn bình yên vô sự sau nhiều tuần, thì họ thôi, không dám dọa tôi nữa, và đều nói : “ Con nhỏ này chì thiệt !”  Tôi không thể chia sẻ với họ được, nhưng tôi biết tôi hoàn toàn yếu đuối và nhát sợ. Tôi biết sức mạnh của tôi do tự nơi đâu. Và cũng chính trong thời gian hoàn toàn cô đơn, sống một mình nơi đất lạ ấy, bị tách ra khỏi tất cả các bao bọc, che chở về vật chất và tinh thần, tôi cảm nhận được bàn tay Chúa yêu thương săn sóc. Trong âm thầm, Ngài đã dạy tôi biết bao điều kỳ diệu. Đời sống nội tâm của tôi được hình thành và phát triển trong thời gian “lưu đày Babylone này. Tôi thâm cảm lời Thánh Phaolô trong thư Philipphe: “Tôi xem tất cả moi sự là thiệt thòi, so với mối lợi tuyệt vời là được biết Đức Kitô Giêsu, Chúa của tôi. Vì Ngài, tôi đành mất hết, và tôi coi tất cả như đồ bỏ, để được Đức Kitô.”

 

          Tôi lại làm một Xuất hành thứ hai, từ Việt Nam qua Mỹ với hai bàn tay trắng, khi tóc đã bắt đầu điểm sương. Đến một xứ được mệnh danh là “ xứ sở của những cơ hội thăng tiến,” (place of opportunities ) tôi đắc thủ  mau chóng và dễ dàng các thành công về tài chánh và địa vị xã hội. Tôi sinh ra kiêu ngạo, chạy theo vật chất và quên dần các tâm tình thiêng liêng mà các cha Dòng Tên đã dạy dỗ tôi khi còn ở Việt Nam, cũng như những tình cảm cao đẹp Thiên Chúa đã gieo trồng nơi tôi.

 

          Nhưng Thiên Chúa là Cha yêu thương luôn kiên nhẫn cảm hóa và tìm kiếm con chiên lạc. Sống trong đầy đủ tiện nghi vật chất mà tâm hồn tôi vẫn trống rỗng, chán nản, không thấy lẽ sống, và nhiều khi tôi tự hỏi “ Hạnh phúc ở đâu?” Đây cũng là tâm trạng của nhiều người sống ở xứ vật chất xa hoa này. Tỷ lệ số người tự tử, bị bệnh trầm uất (depression), điên loạn…vì thiếu lẽ sống rất cao và cứ mỗi ngày một gia tăng.

 

          Thiên Chúa mời gọi tôi quay về với Ngài. Tôi chợt nhận ra tôi cần Ngài biết bao. Tôi ý thức sâu xa thế nào là “Ơn Cứu độ.” Thiếu Ngài, con người sẽ trống vắng, vơ mà không một điều kiện vật chất nào có thể lấp đầy nổi.

 

          Tháng 1/2006, tôi bay đến Orange County, miền Nam California để dự Linh thao với cha Elizalde. Đây là lần đầu tiên tôi gặp lại cha sau 30 năm xa cách. Cha vẫn dáng người cao va thanh mảnh, thời gian đã làm tóc cha bạc trắng, nhưng tinh thần cha còn rất minh mẫn. Cha gọi tên tôi. Tôi mừng lắm, nhưng vẫn làm bộ trách cha:

 

-         Cha bỏ con. Cha rửa tội cho con xong cha về nước, giống như một người mẹ sinh con mà không nuôi. Đứa bé ấy khóc quá, và các cha Dòng Tên tội nghiệp, ẵm nó về nuôi và dạy dỗ.

 

Cha cũng hóm hỉnh chọc lại:

 

-         Đêm nay cha sẽ khóc nhiều lắm à. Thế đứa bé ấy lớn lên có ngoan nhiều hong ? (vẫn cái giọng nói tiếng Việt với accent rất dễ thương của cha !)

-         Dạ ngoan, mà ngoan ít lắm,vì nó mồ côi mẹ. Và lớn lên, nó thương các vú nuôi hơn mẹ, vì mẹ đã bỏ nó mà đi, 30 năm không ngó ngàng gì đến nó…..

 

Tôi suốt đời phải tri ân Chúa đã cho tôi được khai tâm với cha Elizalde, đã cho tôi được sinh ra và nuôi lớn lên trong Dòng Tên. Tinh thần truyền giảng và sống đạo của các cha, tình yêu, sự nâng đỡ của các ngài đã ảnh hửơng sâu đậm đến đời sống tôi khi còn ở trong nước cũng như khi tôi đang sinh sống ở hải ngoại.

 

Năm mươi năm Dòng Tên trở lại và hiện diện ở Việt Nam: Năm mươi năm hồng ân Thiên Chúa ban cho đất nước và Giáo hội Việt Nam chúng ta. Biết bao đóng góp về tinh thần và thiêng liêng của nhà Dòng cho Giáo hội và xã hội. Biết bao linh hồn được nuôi dưỡng nhờ các bí tích và lời truyền giảng, cùng gương sống của cộng đoàn Dòng Tên. Tôi chỉ muốn nói lên chứng từ đơn của chính mình trong niềm cảm tạ Chúa và lòng biết ơn của mình với Dòng Tên Việt Nam. Tôi hãnh diện được là một người con của nhà dòng.

 

Không thể nào kể cho hết ân sủng Chúa đã ban cho tôi trong suốt đời tôi, có ơn tôi nghiệm thấy, còn rất nhiều ơn, tôi không nhận ra, tôi đều muốn cám ơn Ngài tất cả.

 

Thiên Chúa là Cha cao cả, mà lại thật gần và hết sức yêu thương từng người chúng ta. Khi đã được nếm cảm mật ngọt tình Ngài, tôi không còn thiết tha với điều gì khác nữa. Tôi muốn bỏ hết để chỉ ngồi dưới chân Ngài. Thế giới chung quanh tôi mang màu sắc tươi thắm, chỉ vì trái tim tôi đã được đổi mới.

 

Tình Cha như Thái Sơn hùng và bền vững. Thế giới bể dâu sẽ qua đi, nhưng tình Cha tồn tại thiên thu.

 

Cha yêu quý, Dưới Bóng Thái Sơn, con được an toàn, con được yêu thương, nhưng con lại rất sẵn sàng ra đi, vào nơi gió cát để rao truyền Danh Cha, để làm cho nhiều người nhận biết và yêu mến Cha.

 

 

 

California, mùa thu 2006.

Teresa Lệ Dung Vũ

Print In trang | sendtofriend Email | back Trở về
  
Tin/Bài khác
Cn 3982: Thiên Thần Tại Linh Địa Akita (1) (1/11/2018)
Cn 3922: Cuộc Hiện Ra Của Đức Bà Thành Công (our Lady Of Good Success) #2 (7/25/2017)
Cn 3921: Đức Bà Thành Công (our Lady Of Good Success) (7/21/2017)
Câu Chuyệ̣n 6: Nhờ Ơn Đức Mẹ Mà Hết Què (3/29/2017)
Câu Chuyệ̣n 1: Hãy Tin Tưởng Mẹ Maria (3/28/2017)
MeMaria.org -- Từ 15/4/1999 lần truy cập -- Kim Hà [Valid RSS]
Copyright © 2011 www.memaria.org. All Rights Reserved. Powered by VNVN System Inc.
Best view with IE 7.0, Fire Fox, resolution 1024x768