MeMaria.org
Radio Giờ Của Mẹ - Giờ Bình An - Giờ Tin Yêu - Giờ Hy Vọng
(714) 265-1512. Email: Kim Hà | webmaster
Danh Sách Các Tu Hội Việt Nam Cần Giúp Đỡ
Get the Flash Player to see this player.
"Tặng Thánh Kinh và Chuỗi Mân Côi cho đồng bào ta"
- Video: Đức Mẹ Laus (Pháp)
- Đức Mẹ Laus (Hồ Lụa) được Giáo hội công nhận
- Giải thoát trong Tình Yêu
- Tha thứ và chết lành nhờ 9 ngày Thứ Sáu Đầu Tháng
- Nhân viên cảnh sát và tràng Chuỗi Mân Côi
- Đức Thánh Cha tiếp kiến 9 tân đại sứ cạnh Tòa Thánh
- Đức Gregorio Cả, giáo phụ và giáo hoàng của hòa bình và lòng hăng say truyền giáo
- Xây nhà trên đá
- Tại sao phải cầu nguyện với Đức Maria?
- “Nên tin và giao việc cho giáo dân...”
Ngạo Nghễ Với Trời!
§ Anmai, DCCT
Con người ngạo nghễ với nhau đã là khó coi lắm rồi, vậy mà con người lại huyên hoang tự cao tự đại để nghạo nghễ với trời !
Từ ngàn xưa từ ngàn xưa, từ thời ông tổ, ông sơ đến ngày nay. Chắc có lẽ năm nào cũng thế, trên cái dải đất cong cong hình chữ S này đều phải hứng chịu những cơn thịnh nộ của “ông trời” nhưng không biết là cha ông có nảy ra cái ý định là thành lập ra một cái ban với tên gọi rất hoa mỹ : Uỷ ban phòng chống lụt bão Trung ương. Cũng chẳng phải là nhà nghiên cứu lịch sử nhưng theo như tôi được biết thì các đấng các cụ ngày xưa đâu có tài tình và đầy “sáng kiến” để thành lập ra cái Uỷ ban vô cùng to lớn đó. Có chăng các cụ ngày xưa chung vai góp sức để nâng đỡ nhau sau những cơn thịnh nộ mà con người không thể nào tránh được.
Lẽ thường tình, cái gì tốt, con cháu phải gìn giữ, phải vun đắp và bảo quản. Chỉ cần nhìn vấn đề lụt bão thôi, tại sao con người ngày hôm nay lại không học bài học khiêm tốn của cha ông khi phải đối diện với những hiện tượng của thời tiết, của khí hậu. Đàng này, không sống sự khiêm tốn ấy thì thôi mà còn đặt ra cái uỷ ban để chống trời !
Thử nhìn lại vài chục năm gần đây, sau khi mà đất nước được giành lại độc lập tự do thì tình hình lụt bão như thế nào ? Tình hình lụt bão ngày càng trầm trọng. Con người ta cứ vô tư huỷ hoại thiên nhiên, chặt cây, đốn rừng thì làm gì mà còn rừng đầu nguồn để giữ nước cho khỏi tràn về miền xuôi được ?
Thử duyệt xem trong những năm qua hay nói đúng hơn là năm qua, Uỷ ban phòng chống lụt bão trung ương đã phòng được bao nhiêu cơn bão, đã chống được bao nhiêu trận lụt ? Gọi là phòng và chống mà sao lại cứ để cho năm nào cũng có cả chục cơn bão vào Việt nam vậy ? Như thế thì cái uỷ ban đó làm cái gì? phòng cái gì ? chống cái gì ?
Nếu ta hiểu theo nghĩa nào đó thì uỷ ban phòng chống lụt bão trung ương rất đúng với tên gọi vì lẽ họ ở trong nhưng cao ốc, trong những văn phòng đầy đủ tiện nghi mưa không tới, gió không vào được chứ đừng nói đến bão lụt. Văn phòng của uỷ ban phòng chống lụt bão thật nguy nga và hoành tráng ở đô thị thì làm sao biết bão là gì. Như thế thì chẳng bao giờ bão lụt có thể chạm đến họ được. Có chăng những người dân, những người nghèo suốt cuộc đời lam lũ mới chứng kiến, mới biết bão là gì, lụt là gì đó thôi.
Nghe các nhà dự báo khí tượng thuỷ văn nói là Việt nam năm nay còn có khoảng gần hai chục cơn bão xảy đến. Vậy thì không biết uỷ ban phòng chống lụt bão năm nay có chống được cơn nào hay không hay là cứ để cho bão đến rồi sau đó lại “nổ” là làm được chuyện này chuyện kia ?
Nghĩ đi nghĩ lại thì cũng vui, vui vì lẽ sau những cơn bão lớn gây thiệt hại nặng nề bắt đầu đi từ làng trên xóm dưới để quyên góp lòng hảo tâm của mọi người. Nhưng cũng chưa xong, quyên góp xong thì thử hỏi bao nhiêu tiền, bao nhiêu hàng thực thụ đến được tận tay của nạn nhân. Hay là sau những lần cứu trợ đấy thì báo chí lại phanh phui ra một mớ người “bẻ cò” lòng thương xót của đồng bào dân tộc dành cho những người bất hạnh.
Lẽ ra đứng trước những huyền nhiệm của cuộc đời thì người ta phải càng khiêm tốn để cố gắng hết sức mình để khắc phục những hậu quả đáng tiếc do sự giận dữ của thiên nhiên. Lẽ ra đứng trước cái tình thế bị động (bởi lẽ chỉ có “ông trời”, chỉ có khí hậu, chỉ có thiên nhiên ở thế chủ động mới biết là lúc nào có bão tố mà thôi) đấy nên chăng thành lập một cái uỷ ban mà ta tạm gọi là Uỷ ban khắc phục hậu quả lụt bão trung ương nghe nó êm tai hơn chăng ?
Thử đặt mình vào vị trí của bên chủ động về thời tiết, về thiên nhiên, về bão tố ta sẽ cảm thấy thế nào trước một kẻ bị động mà còn ngạo nghễ ! Đã không biết vị thế mình mà còn ngạo nghễ thì hỏi rằng bên phía chủ động có dủ lòng xót thương mà hạ giá số lượng cơn bão hàng năm không ?
Tháng 5 lại về, tháng bão sẽ đến. Những người nằm trong uỷ ban phòng chống lụt bão trung ương sẽ vẫn mãi an bình trong văn phòng kiên cố của họ, còn những người dân nghèo sẽ phải hứng chịu những tan thương tàn khốc khi cơn bão đi qua. Liệu rằng những người trong uỷ ban phòng chống lụt bão đó có an bình được hay không khi mà cuộc sống của họ quá ổn định, quá sung túc còn những người nghèo thì ngược lại.
Đọc nhiều nhất
Bản in 23.05.2008. 14:48

![[Valid RSS]](images/rss.png)