MeMaria.org

Radio Giờ Của Mẹ - Giờ Bình An - Giờ Tin Yêu - Giờ Hy Vọng
(714) 265-1512. Email: Kim Hà | webmaster

Mục Lục
Liên Lạc

Câu truyện người thanh niên Saigòn đi bán thận bên Trung quốc

§ Maria Vũ Loan

VietCatholic News (Thứ Sáu 09/05/2008 12:07)

Những ngày qua, nhiều tờ báo ở Sài Gòn có đăng tải chuyện một người thanh niên bán thận. Có khá nhiều lời bàn tán về sự việc này, tôi cũng có những suy nghĩ riêng nhưng là những suy tư của riêng cá nhân tôi.

80508BanThan2.jpg

Luân tại Bệnh viện Điều dưỡng và Phục hồi chức năng
Đọc Hành trình bán thận qua lời kể người môi giới

Câu chuyện ngắn gọn thế này: Một đôi thanh niên nam nữ từ vùng quê lên Sài Gòn sống chung. Người thanh niên là một sinh viên, cuộc sống sinh hoạt khó khăn khiến anh thường đi bán máu và bị rủ rê đi bán thận. Sau khi sang Trung Quốc ghép thận cho người khác, cơ thể bị biến chứng, đang sống đời thực vật và được cha ruột mang về quê, đành chờ một sự kết thúc.

Khi sự việc được tường thuật công khai và chi tiết đã khiến không ít người bàng hoàng, khiếp sợ. Từ nhiều giới trong xã hội, những lời nhận định, phê phán, bình phẩm khác nhau: nặng nề, thương xót cũng có mà trách móc chê bai cũng nhiều.

Riêng tôi, cảm xúc buồn giận và thương cảm người thanh niên đó chen lẫn trong lòng, vì:

- Anh đã không có được một niềm tin tâm linh. Đó là một niềm tin và hy vọng rằng: ngoài tất cả khả năng và giới hạn của con người thì vẫn còn có một sức mạnh, một quyền năng, một sự nhiệm mầu có thể giúp con người bé nhỏ vượt qua những cam go thử thách, mà con người chòng chành trước sóng gió cuộc đời. Niềm tin này cần thiết cho bất cứ ai sống trong phận người. Không có được niềm tin đó, anh không đứng vững và có những quyết định sai lầm.

- Anh đã coi trọng tiền bạc hơn phần sự sống của mình. Thật ra, tất cả những thứ như của cải, danh vọng, sắc đẹp, quyền hành…chỉ là một dãy dài những con số không. Sự sống chính là con số một, nếu được đặt trước dãy số không đó thì những con số không vô duyên bỗng có giá trị.

Đối với người Kitô hữu, sự sống đó còn phải gắn liền với tình yêu Chúa Kitô thì giá trị cuộc đời mới là bất diệt. Vì sự sống con người cũng qua đi như bao động, thực vật khác mà thôi.

- Khi đang là một sinh viên, chắc chắn người thanh niên đó chưa có nhiều điều kiện để cống hiến cho xã hội, thậm chí anh còn mắc nợ cha mẹ, thầy cô, bè bạn và tất cả những ai đã và đang nỗ lực chung tay xây dựng một xã hội tốt đẹp mà anh đang sống; một món nợ rất nhân bản mà ai cũng phải đáp đền, trong nhân cách làm người.

- Anh đã tự đứng lên trên quyền của tạo hóa khi bán nội tạng, một bộ phận để duy trì sự sống. Có những người đã hiến cả mạng sống mình cho người khác vì tình yêu; còn anh, mục tiêu của sự trao đổi là tiền. Và khi con người đứng trước giới hạn của y học thì anh nhận lấy hậu quả khi có quyết định liều lĩnh.

Người Kitô hữu đứng trước biến cố liên quan đến sự sống của thân xác thì có điểm tựa là phó thác vào Thiên Chúa, còn những người không có điểm tựa tâm linh thì nghĩ đến sự may rủi của chuyên môn y học, quả là một sự bất hạnh tinh thần khó diễn tả.

- Hiện nay, qua các thông tin, đang có nhiều người giúp đỡ gia đình anh bạn trẻ và người vợ sắp sinh con của anh (kẻ giúp tiền, người có ý định đưa anh sang Singapore chữa trị…), điều đó chứng tỏ có rất nhiều tấm lòng nhân ái quanh ta. Tại sao anh không gióng một tiếng kêu lớn về hoàn cảnh của mình? Sao không đi gõ cửa các nơi? Khi mọi cánh cửa đều khép lại, nếu anh có việc làm nông nổi thì lúc đó chính mọi người là nạn nhân chứ không phải là anh! Nạn nhân của sự vô tâm!

Đã mấy lần tôi đến chỗ người ta bán máu, nhiều người xanh lè xanh lét, gầy còm, trăm cảnh đời khác nhau: xe ôm cũng có, sinh viên cũng có, bán hàng rong cũng có; số tiền bán máu chẳng bao nhiêu thế mà có người lấn sang bán luôn cả tủy để có nhiều tiền hơn mà chẳng để ý đến những nguy cơ có thể xảy ra. Mà tiền bao nhiêu thì xứng đáng với sự sống?

Dẫu đi bán máu với nhiều mặc cảm, nhiều người cũng rất tự trọng, họ nhận quà với lời cám ơn và nụ cười chân thành. Thật đau lòng! Có phải vì xã hội còn thiếu những chương trình trợ cấp cần thiết, để bớt đi nỗi khó khăn đẩy người ta đến đường cùng cuộc sống.

Làm thế nào để trong đời thường, ai cũng chú ý đến một số những hoàn cảnh gia đình chung quanh thì xã hội thỉnh thoảng không bùng nổ ra những chuyện thương tâm mà nạn nhân là những kẻ khốn cùng, có thể vì tiền mà liều làm tất cả?

Tôi có cảm tưởng, người tín hữu Chúa Kitô còn phải đứng trên sự quan tâm đó một bậc, không những phải coi đó là bổn phận, trách nhiệm mà phải chung sức chung tay với mọi người một số vấn đề xã hội từ tận gốc, mới đúng!

Tôi yêu quí tất cả những gì hợp thành thân xác của tôi, nhưng chỉ sẵn sàng ban tặng cho ai đó quả tim để người khác biết yêu thương mà thôi!

Maria Vũ Loan

Hành trình bán thận qua lời kể người môi giới

Nguồn: vnexpress.net

Bà Nguyễn Thị Thúy, 57 tuổi, tạm trú tại quận Gò Vấp, TP HCM, kể lại, mình từng môi giới cho nhiều người đi Trung Quốc bán thận thành công, ngoại trừ trường hợp sinh viên bị liệt não Tô Công Luân.

Theo tường trình của bà Thúy gửi cho công an TP HCM, bà quê Bình Thuận, sống bằng nghề bán máu chuyên nghiệp và bán cà phê, hoa đám ma trước cổng Bệnh viện 175, TP HCM, gần 20 năm nay.

Trong quá trình đi bán máu tại bệnh viện và Trung tâm huyết học TP HCM, bà Thúy quen một người đàn ông chừng 40 tuổi, quê miền Tây, cũng là dân bán máu chuyên nghiệp tên Tám. Bẵng đi một thời gian không gặp, một hôm Tám đột ngột xuất hiện lại trong điệu bộ của người giàu có. Tám cho những người cùng hội cùng thuyền khi xưa biết, mới đi bán thận bên Trung Quốc về, được 70 triệu đồng, rồi vạch bụng chỉ cho mọi người xem vết sẹo dài để làm tin.

Bà Thúy năn nỉ Tám giới thiệu mối bán thận để có tiền nuôi con ăn học, nhưng bị từ chối vì đã quá già. Tuy nhiên, sau đó Tám rủ bà Thúy gia nhập đường dây mua bán thận với vai trò người dẫn mối. Theo lời Tám, tổng trị giá mỗi trái thận được 100 triệu đồng. Nếu bán thành công được 70 triệu đồng, nhưng sẽ chỉ nhận 50 triệu đồng vì phải trừ chi phí, ăn ở, sinh hoạt của họ trong thời gian ở Trung Quốc. Còn bà Thúy được chia mỗi trường hợp 5 triệu đồng.

Thấy không phải làm gì mà kiếm được bạc triệu, trong quá trình bán café cho những người đi án máu, bà Thúy bắt đầu đánh tiếng mình có mối đi bán thận bên Trung Quốc. Khoảng tháng 12/2007, bà gom được năm người đồng ý là Sơn, Cúc, Hiền, Tuấn và Luân.

Riêng trường hợp Luân, bà Thúy mới quen biết được vài hôm trước ngày đi Trung Quốc. Trước đó, Luân có giới thiệu thêm người yêu mình là Minh cùng bán thận nhưng bà Thúy gạt đi vì cho rằng cô này mới 17 tuổi, còn quá trẻ.

Sau đó, 5 người được bà Thúy giới thiệu cùng Tám lên đường đi Hà Nội. Nhóm 6 người này tiếp tục bắt xe xuống Lạng Sơn, qua cửa khẩu Hữu Nghị, đến Bằng Tường rồi đi vào Quảng Châu - Trung Quốc. Đến đây, Tám giao người cho một ông gốc Việt làm bác sĩ tên là Phong, rồi quay về Việt Nam tìm mối bán thận tiếp. Theo Tám, ông Phong đã nhập quốc tịch Trung Quốc, đang giữ một chức vụ gì đó ở Quân y viện và Tổng y viện tỉnh Quảng Châu.

Hai tuần sau, 3 người cùng đi bán thận với Luân là Sơn, Cúc, Tuấn đã quay về Việt Nam, khỏe mạnh và có tiền, riêng Luân và Hiền không có tin tức gì. Nóng ruột, bà Thúy ép Tám gọi điện sang Trung Quốc để hỏi thăm tình hình Luân thì được ông Phong cho biết, Luân bị tai biến sau ca phẫu, phải điều trị, còn Hiền ở lại chăm sóc Luân.

Lo sợ, bà Thúy đề nghị Tám phải đưa bà và Minh, người yêu Luân, sang Trung Quốc. Tám đã đưa cho bà 6 triệu đồng, rồi chỉ đường đi. Tại đây, họ được một phụ nữ tên Mùi, nói giỏi tiếng Việt, do ông Phong cử đến đón và cho ăn uống. Lúc đó, bà Thúy nghe tin mẹ lên cơn đau tim nặng, khó qua khỏi nên được ông Phong cho 500 nhân dân tệ, thông qua bà Mùi, để quay về Việt Nam, còn Minh tiếp tục sang Quảng Châu tìm Tô Công Luân.

Khoảng 5 tuần sau, bà Thúy biết tin Minh đã đưa Luân về nước. Ban đầu Minh giấu gia đình Luân, đưa người yêu về thẳng Phan Rang. Sau đó thấy Luân bệnh nặng trầm trọng, nên lại đưa ngược lên TP HCM, tá túc nhờ ở nhà bà Thúy. Sau 2 ngày, thấy Luân ngày càng yếu, bà Thúy và Minh đưa Luân tới bệnh viện Chợ Rẫy, với lời khai bệnh ban đầu là bị tai nạn trong thời gian đi xuất khẩu lao động ở nước ngoài.

Thời gian này, do cả Minh và bà Thúy đều không có tiền chữa trị, nên bà liên tục điện thoại cho Tám đề nghị phải có trách nhiệm, nhưng người đàn ông này không tới, tắt máy điện thoại rồi bặt tin.

80508BanThan1.jpg

Giờ đây, người mẹ phải chăm sóc cậu con trai hơn 20 tuổi như thưở mới lọt lòng vì Luân đang phải sống đời thực vật. Ảnh: X.H.

Tiếp xúc với VnE ngày 6/5, bà Thúy cho biết, đội 5, công an TP HCM đã bà mời lên lấy lời khai, rồi cho về, và hiện chưa bị xử lý gì. Sau vụ việc Tô Công Luân, bà bị rối trí nên chỉ nghỉ ở nhà, không đi bán máu, bán café trước cổng bệnh viện nữa.

“Tôi cứ nghĩ bán thận cũng được phép như bán máu của mình thôi, chứ có biết thế là vi phạm pháp luật đâu. Tôi nghèo, nên thấy người đồng cảnh thì giới thiệu cho người đi bán thận, họ được nhiều tiền, còn mình thì cũng được chút hoa hồng, chứ đâu ngờ thằng Luân đến nông nỗi này”, bà Thúy nói.

Bà Thúy cũng cho biết, sau 5 người đi Trung Quốc đợt đầu, trong đó có Luân, bà có giới thiệu cho Tám 5 người nữa. Năm người này sau đó cũng sang Trung Quốc, đã tạm ứng tiền sinh hoạt của ông Phong. Nhưng sau khi Luân xảy ra tai biến và sức khỏe ngày càng trầm trọng, bà Thúy gây áp lực với Tám, ép ông Phong phải để họ về Việt Nam, và chưa ai kịp bán thận.

Bà Thúy cũng khẳng định không cầm và không biết ai đang giữ số tiền bán thận của Luân. Cả khoản tiền hoa hồng trong vụ này, bà Thúy cũng chưa nhận. Trong những lần điện thoại qua lại bên Trung Quốc, bà có nghe thấy Tám nói với ông Phong “đừng đưa tiền bán thận cho Minh, vì nó mới chỉ là bồ của thằng Luân thôi. Lúc nào Luân khỏe hẳn, mới đưa trực tiếp cho Luân".

"Sau khi việc Tô Công Luân đi bán thận bị tai biến rùm beng trên báo chí, tôi hoàn toàn mất liên lạc với ông Phong, cò Tám, và cả những người được giới thiệu đi bán thận thành công", bà Thúy cho biết.

Tuy nhiên, trong đơn tố cáo gửi các cơ quan chức năng, ông Tô Công Sơn - cha của Tô Công Luân nêu đích danh bà Thúy là người trực tiếp môi giới, dụ dỗ con trai mình sang Trung Quốc bán thận. Phía sau bà này là một người tên Phong, nghi là người đứng đầu đường dây này. Ngoài ra, người cha này cũng bày tỏ nghi ngờ của mình đối với Minh, cô bạn gái của con trai.

Theo một điều tra viên đội 5, công an TP HCM, hiện nay ngoài việc triệu tập một số người có liên quan tới làm việc, công an cũng đang tập trung làm rõ những hành vi vi phạm pháp luật. Cũng theo điều tra viên này, từ những thông tin ban đầu cho thấy việc ghép thận diễn ra hoàn toàn ở nước ngoài, toàn bộ quá trình mua bán thận của những người này đều diễn ra hoàn toàn tự nguyện.

Điều tra viên này cho hay, trong Luật hiến, lấy, ghép mô, bộ phận cơ thể người và hiến, lấy xác, quy định việc hiến, lấy, ghép mô bộ phận cơ thể người trên nguyên tắc hoàn toàn tự nguyện đối với người hiến, người được ghép, và không nhằm mục đích thương mại. Tuy nhiên, luật lại chưa có nội dung và khung hình phạt đối với việc xử lý vi phạm.

Hiện nay, việc điều tra vụ án này đã được đội 5 bàn giao cho công an quận Gò Vấp tiếp tục thụ lý.

Lan Hương - Đức Quang

Vụ mua bán thận

Đọc nhiều nhất Bản in 09.05.2008. 10:08